Ánh mắt Lục Thiếu Du lóe lên, có chút ngại ngùng hỏi Mẫu Đơn. Bởi vì xóa đi linh hồn của Thái Cổ U Minh Viêm cho nên tuy rằng dung hợp với linh hồn bổn nguyên của Thái Cổ U Minh Viêm, thế nhưng Lục Thiếu Du cũng không hiểu gì về Thái Cổ U Minh Viêm cả.
Nam thúc, Bạch Linh, Tiểu Long, Khiên Bách Biến cũng lập tức nhìn về phía Mẫu Đơn, đối với linh vật trời sinh bọn họ cũng không hiểu nhiều.
- Ngươi... Ài, không biết ta có phải thiếu nợ nhân loại nhà ngươi hay không mà lại rơi vào trong tay ngươi.
Mẫu Đơn bất đắc dĩ lườm Lục Thiếu Du, âm thanh như chuông bạc từ trong miệng truyền ra, nói:
- Linh hồn phân thân của ngươi hiện tại đã là Thái Cổ U Minh Viêm, bởi vì ngươi dung hợp với linh hồn bổn nguyên của Thái Cổ U Minh Viêm, cho nên về sau linh hồn của ngươi so với tất cả linh hồn phân thân của các Đế giả khác sẽ không giống nhau, đây cũng là chỗ kh*ng b* của nó.
- Có cái gì không giống?
Chuyện liên quan tới linh hồn phân thân của mình, Lục Thiếu Du lập tức hỏi Mẫu Đơn.
Con mắt màu đỏ của Mẫu Đơn trầm xuống, nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Ngươi thật đúng là người đang hưởng phúc mà không biết vậy. Linh hồn phân thân của cơ hồ tất cả Đế giả, kể cả linh hồn phân thân của linh vật trời sinh thành Đế đều không có cách nào tự mình tu luyện. Mà linh hồn phân thân của ngươi lúc này đã là Thái Cổ U Minh Viêm, cho nên vẫn có thể tiếp tục tu luyện. Chẳng khác gì là một Lục Thiếu Du thứ hai, các ngươi hòa tan vào làm một thể, cho nên cũng có thể tự mình tu luyện.
- Linh hồn phân thân của người khác một khi động thủ sẽ tiêu hao, tương đương với bản thể tiêu hao, không có cách nào tự mình khôi phục. Cần dựa vào bản thể mà khôi phục. Thế nhưng linh hồn phân thân của ngươi hoàn toàn có thể tự mình khôi phục. Còn có thể tiếp tục tu luyện, tăng thêm sự kh*ng b* của Thái Cổ U Minh Viêm, lần này coi như ngươi đạt được thứ mà tất cả mọi người đều tha thiết mơ ước.