- Chẳng lẽ Thiếu Du thành công sao?
Quang mang quanh thân Bạch Linh lóe lên, lập tức hóa thành hình người, ánh mắt mang theo sự ngưng trọng, lo lắng nhìn Mẫu Đơn hỏi.
Con mắt màu đỏ của Mẫu Đơn nhìn xuống biển lửa màu xanh da trời phía dưới, khẽ nói:
- Muốn thành công nói dễ vậy sao? Hiện tại còn chưa biết được, chúng ta cũng không thể đi xuống, chỉ có thể chờ đợi, thế nhưng lúc này nhất định Thái Cổ U Minh Viêm đang xảy ra biến cố cực lớn.
- Lão đại nhất định sẽ không có vấn đề.
Tiểu Long thu hồi bản thể, trong đôi mắt đen nhánh hiện lên sự tin tưởng tuyệt đối đối với lão đại của mình.
- Mẫu Đơn, ngươi cảm thấy Thiếu Du có mấy thành cơ hội?
Nam thúc hỏi Mẫu Đơn.
- Cửu tử nhất sinh...
Mẫu Đơn nhìn Nam thúc, trầm giọng nói:
- Đây không phải chuyện mà người bình thường có thể làm được. Lục Thiếu Du quả thực đủ điên cuồng, biết rõ nguy hiểm mà còn dám đi làm chuyện như thế này, cho dù chưa từng có kẻ nào giống hắn.
- Cửu tử nhất sinh a.
Nam thúc nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng tới cực điểm.
- Có thể thành công hay không thì phải xem vận khí, nếu như thành công, về sau trong thiên địa này sợ rằng cũng không có mấy ai là đối thủ của hắn. Nếu như thất bại, hậu quả không cần phải nói. Đến lúc đó chúng ta cũng lâm vào trong hiểm cảnh. Hy vọng hắn có thể thành công a. Nếu như có thể thành công, ta ở lại bên cạnh hắn một ngàn năm cũng không ủy khuất, hắn có tư cách này.
Mẫu Đơn khẽ cắn cặp môi đỏ mọng, ánh mắt nhìn vào trong biển dung nham màu xanh da trời, cho dù có tu vi Đế giả lúc này tâm thần của nàng cũng không có cách nào dò xét vào bên trong, tâm thần một khi đụng vào hỏa diễm màu xanh da trời, linh hồn lập tức bị hủy diệt.
Bạch Linh liếc nhìn qua Mẫu Đơn, không nói gì nữa. Ánh mắt tiếp tục nhìn vào trong biển dung nham màu xanh da trời phía dưới.