Trong linh hồn phân thân, không có cách nào hình dung sự đau đớn kịch liệt này, loại đau đớn này không có cách nào diễn tả. Nếu như Đế giả bình thường gặp phải chuyện này, trong khoảnh khắc sẽ tan thành mây khói, sao có thể giống như Lục Thiếu Du hiện tại, còn có thể kiên trì, quả thực giống như đang nằm mơ.
Tiếng quát vừa dứt, trên linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du hình thành một cỗ năng lượng thần dị dường như có thể chuyên môn xóa bỏ linh hồn, cưỡng ép lan tràn ra, bao phủ cự long nhỏ màu xanh da trời.
Dưới loại năng lượng quỷ dị này lan tràn, Thái Cổ U Minh Viêm dường như cũng cảm giác được cái gì đó, cỗ năng lượng này khiến cho hắn phải kiêng kỵ, thân hình lần nữa giãy dụa, nhiệt độ đồng thời kéo lên, nhiệt độ đáng sợ càng cao, linh hồn phân thân Lục Thiếu Du lúc này đã bị héo rút một phần ba, cả linh hồn phân thân biến dạng.
- Không xong.
Nhìn cảnh này, trong mắt bản thể Lục Thiếu Du ngưng trọng tới tận cùng, cứ đà này, linh hồn phân thân của hắn sẽ không chịu đựng được bao lâu nữa, một lát nữa sẽ tan thành mây khói.
Giờ phút này Lục Thiếu Du mới ý thức ra được mình quá coi thường Thái Cổ U Minh Viêm tồn tại từ viễn cổ này, cho dù lúc này nó tiêu hao tới tận cùng cũng không phải là tồn tại mà hắn tùy tiện có thể đối phó. Tuy rằng hắn đột phá tới Đế cấp, thế nhưng trước mặt Thái Cổ U Minh Viêm vẫn còn quá nhỏ bé.
- Khặc khặc, nhân loại, ngươi quá yếu, ngươi muốn đoạt xá ta là ngươi tự mình muốn chết. Lúc này ta đã phá bỏ gần hết phong ấn, chờ khi ta hoàn toàn phá bỏ phong ấn, các ngươi đều phải chết.
Tiếng cười của Thái Cổ U Minh Viêm vang vọng trong thế giới này.
Linh hồn phân thân tiếp tục héo rút, càng ngày càng khó có thể duy trì, bản thể Lục Thiếu Du rõ ràng cũng cảm giác được hậu quả, linh hồn phân thân nếu như bị diệt, ít nhất linh hồn của hắn cũng bị trọng thương.