Nhìn thấy linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du không sợ nhiệt độ hỏa diễm của mình, linh hồn bổn nguyên của Thái Cổ U Minh Viêm có chút nghi hoặc, bất luận linh hồn gì, một khi ở trong thế giới của hắn tuyệt đối sẽ hóa thành tro tàn, cho dù là mấy chưởng khống giả thuộc tính có thực lực cường hãn cùng với thủ đoạn kh*ng b* cũng không được, linh hồn tuyệt đối không có cách nào đụng vào hỏa diễm của hắn.
Sự ảnh hưởng của nhiệt độ cao với linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du đã yếu ớt, thừa dịp cơ hội này thân ảnh hắn hóa thành một đạo lưu quang, đột nhiên phóng về phía linh hồn bổn nguyên.
- Nhân loại, có phải tiện tỳ Huyết Linh Mẫu Đơn kia nói cho ngươi đoạt xá ta đúng hay không? Tiện tỳ đáng giận.
Thái Cổ U Minh Viêm đã xác định nhân loại trước mắt này sẽ làm gì với hắn, lập tức rít gào một tiếng, thế nhưng dưới sự trói buộc của Vô Tự Thiên Thư, hắn căn bản không có cách nào giãy dụa ra ngoài.
- Tiện tỳ, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Bên ngoài thế giời, trong hư không tràn ngập hỏa diễm màu xanh da trời, đầu cự long bằng lửa cũng rít gào không dứt với Mẫu Đơn. Hỏa diễm cuồn cuộn kh*ng b* kéo về phía Mẫu Đơn.
Mẫu Đơn khẽ biến sắc, trong mắt hiện lên sự kiêng kỵ, nàng là người hiểu rõ nhất sự kh*ng b* của Thái Cổ U Minh Viêm. Lúc này đối phó với U Minh cũng là chuyện bất đắc dĩ, một cỗ khí tức huyết sát quanh thân nàng nhanh chóng tuôn ra.
Oanh.
Khí tức huyết sát ngập trời, hư không chung quanh đột nhiên chấn động, quang mang huyết sắc chói mắt từ trong cơ thể Mẫu Đơn tuôn ra, một cỗ chấn động vô hình giống như một cơn lốc trong thiên địa cũng từ trong cơ thể nàng phô thiên cái địa tuôn ra. Cả không trung gió nổi mây phun, mây đen tràn ngập, thậm chí còn có lôi điện màu đỏ lập lòe.