Bức bình chướng bằng dung nham màu xanh da trời này giống như sắp bị nghiền nát, thế nhưng lại lần nữa khôi phục như lúc ban đầu.
- Khặc khặc, ta nói rồi, ngươi không có cách nào đâu, cho dù lúc này ta tiêu hao rất nhiều, cũng không phải là tồn tại mà các ngươi có thể chống lại.
Thái Cổ U Minh Viêm triệt để yên tâm, nhân loại này không có cách nào làm gì hắn, đến lúc đó chỉ cần hắn khôi phục lại một ít, triệt để phá bỏ phong ấn, là có thể đối phó với những người này.
Phụt.
Trong miệng Lục Thiếu Du phun ra một ngụm máu tươi, chống cự lại nhiệt độ nóng bỏng đã là một chuyện cực kỳ gian nan, tăng thêm vừa rồi ra tay, máu tươi trong cơ thể Lục Thiếu Du đã sôi trào. Chân khí tán loạn, hỏa diễm màu xanh da trời này nhìn thấy cơ hội, lập tức kịch liệt thiêu đốt trong cơ thể hắn.
- Ah...
Dưới sự đau đớn kịch liệt này, trong khoảnh khắc Lục Thiếu Du kêu thảm một tiếng.
Cũng tại thời điểm này, dường như cảm nhận động tĩnh của Lục Thiếu Du, kim đao màu vàng lần nữa có động tĩnh, kim quang lan tràn ra. Kim quang lan tràn toàn thân Lục Thiếu Du.
Dưới kim quang, nhiệt độ nóng bỏng cùng với hỏa diễm màu xanh da trời trong cơ thể Lục Thiếu Du lập tức bị chôn vùn không thấy. Bị đao mang màu vàng phá hủy, cùng một thời gian, quanh thân Lục Thiếu Du được kim quang bao phủ, lực lượng ngăn cản trước ngươi cũng biết mất giống như không thấy.
- Khặc khặc, nhân loại, ngươi buông tha đi. Ngươi không có cách nào làm gì được ta.
Thái Cổ U Minh Viêm còn chưa nói xong lập tức thấy thân ảnh Lục Thiếu Du lóe lên, dưới sự bao phủ của kim quang, xuyên qua bức bình chướng bằng dung nham màu xanh da trời kinh khủng kia.
- Đây rốt cuộc là vật thần bí gì? Sao có thể tiến vào trong thế giới của ta? Làm sao có thể?