- Thật sự có thể thành công sao?
Nam thúc hỏi Lục Thiếu Du.
- Có lẽ có thể.
Lục Thiếu Du gật đầu, Mẫu Đơn nói hẳn là thật. Tình huống lúc trước Mẫu Đơn sẽ không gạt hắn. Huống chi lúc này trên người Mẫu Đơn còn có ấn ký linh hồn của hắn.
- Không phải là có lẽ có thể mà là tuyệt đối có thể, thế nhưng quá trình lại cửu tử nhất sinh.
Mẫu Đơn ngẩng đầu nói với Lục Thiếu Du:
- Linh hồn ngươi một khi xuất hiện trong thế giới của Thái Cổ U Minh Viêm sẽ tan thành mây khói chứ đừng nói tới chạm vào linh hồn bổn nguyên của U Minh. Nhiệt độ bên trong càng thêm kh*ng b*. Nếu là thời kỳ toàn thịnh, cho dù là linh hồn phân thân của lão tổ các Hoàng tộc trong nhân loại các ngươi đụng phải linh hồn bổn nguyên của U Minh tuyệt đối chỉ có thể chạy trốn.
- Thiếu Du, dung hợp với Thái Cổ U Minh Viêm xem như cơ duyên lớn lao, thế nhưng nguy hiểm cũng cực lớn. Nguy hiểm còn không phải là bình thường, ngươi phải cân nhắc cho kỹ.
Nam thúc nói.
- Có nguy hiểm mới có thể đạt được chỗ tốt. Con sẽ thử xem.
Lục Thiếu Du gật đầu, tâm ý đã quyết, dù sao hiện tại hắn cũng không ra được, chỗ tốt bực này đương nhiên hắn phải thử một phen.
- Lão đại, nguy hiểm có chút lớn, huynh có mấy thành nắm chắc?
Tiểu Long hỏi Lục Thiếu Du, nguy hiểm này quá lớn khiến cho Tiểu Long cũng có chút lo lắng. Dưới tình huống bình thường, Tiểu Long sẽ không lo lắng những chuyện này, thế nhưng thực lực của Thái Cổ U Minh Viêm kia khiến cho ngay cả Tiểu Long cũng kiêng kỵ.
- Không có nắm chắc.
Lục Thiếu Du nhún vai, quả thực hắn không có một chút nắm chắc nào, thế nhưng Lục Thiếu Du vẫn muốn mạo hiểm thử một lần. Hắn cũng không phải là người liều lĩnh, linh hồn tới gần Thái Cổ U Minh Viêm, nếu như bình thường Lục Thiếu Du cũng không dám, thế nhưng hiện tại Thái Cổ U Minh Viêm tiêu hao cực lớn, đến thời điểm suy yếu nhất, mà linh hồn của hắn đã được Thái Cổ U Minh Viêm rèn qua, cấp độ Địa hồn biến cũng không phải hoàn toàn không có nắm chắc.