Bắc Cung Kình Thương đạp không đứng thẳng, trường bào tung bay, trên thân thể hùng vĩ có một cỗ khí thế bễ nghễ thiên hạ lan tràn, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua Đoạn Kiếm và những Đế giả khác:
- Bắc Cung gia ta đã sớm nói qua, trong ba trăm năm, ai dám đụng tới Lục gia chính là địch nhân của Bắc Cung Hoàng tộc ta. Hiện tại ta sẽ sửa lại, chỉ cần Bắc Cung Hoàng tộc ta còn, ai dám đụng tới Lục gia, Bắc Cung hoàng tộc ta tuyệt đối không buông tha.
Bắc Cung Kình Thương xuất đầu, ánh mắt đám người Đoạn Kiếm lập tức âm trầm.
- Chẳng lẽ một Bắc Cung Hoàng tộc đã có thể cho rằng có thể đối địch với toàn bộ Thiên Địa minh chúng ta hay sao?
Ánh mắt Đoạn Kiếm âm trầm, nói.
- Ha ha, hay cho một Thiên Kiếm môn, nếu như một mình Bắc Cung Hoàng tộc không đủ, tăng thêm Độc Cô Hoàng tộc ta thì sao?
Một tiếng cười nhạt vang vọng, một thân ảnh cao ngất lập tức đứng song song với Bắc Cung Kình Thương, khuôn mặt giống như đao khắc, mặc một trường bào màu trắng, không gian quanh thân người này phảng phất như cứng lại. Dường như nhất cử nhất động của người này đều khiến cho thiên địa biến hóa. Một cỗ Thần Hoàng khí cũng lặng lẽ lan tràn ra thiên địa, chính là tộc trưởng Độc Cô Ngạo Vũ của Độc Cô gia.
- Huống chi Thiên Đế Đại nhân có lệnh, Hoàng tộc các ngươi không được tham dự bất cứ chuyện gì trong đại lục. Chẳng lẽ Hoàng tộc các ngươi định ra tay hay sao?
Ánh mắt Đoạn Kiếm âm trầm, sắc mặt bắt đầu cực kỳ khó coi.
- Nực cười, Lục Thiếu Du chính là nghĩa tử của đại ca Độc Cô Ngạo Nam ta, vốn chính là người của Độc Cô Hoàng tộc, lại là con rể của Độc Cô Ngạo Vũ ta và Độc Cô Hoàng tộc. Chuyện của Lục gia chính là chuyện của chúng ta. Thiên Kiếm môn ngươi muốn đụng vào Lục gia, chẳng lẽ ngại mình sống quá dài rồi?
Trong ánh mắt lạnh nhạt của Độc Cô Ngạo Vũ có hàn ý lan tràn, không trung như đông cứng lại.