- Nếu như lần này có thể chạy đi, một ngày khác nhất định ta sẽ san bằng tất cả yêu thú trong Đông Hải.
Lục Kinh Vân nhếch miệng, khóe miệng nở nụ cười lạnh lẽo.
- Nhất định là có người âm thầm không chế yêu vương, sau đó ra tay với chúng ta.
Trong mắt Đoan Mộc Hồng Chí lan tràn ra hàn ý nhàn nhạt, tôi luyện những năm qua khiến cho những người khác biết rõ, dưới khuôn mặt tuấn lãng kia chính là vẻ khát máu của hắn.
- Ngọc Diện Ưng Vương Đoan Mộc Hồng Chí của Phi Linh môn quả nhiên bất phàm, tuổi còn nhỏ đã có tu vi cùng với tâm trí như vậy, chỉ tiếc khí vận không tốt.
Lúc này ngoài hap cốc có mười mấy đạo thân ảnh xuất hiện, một cỗ khí tức kh*ng b* lan tràn. Dẫn đầu là hai đạo thân ảnh, năng lượng thiên địa chấn động, trong lúc vô hình khiến cho năng lượng thiên địa biến hóa.
- Hai Vũ Tôn.
Đoan Mộc Hồng Chí lập tức biến sắc, ở chung với cường giả Phi Linh môn lâu, cho dù bây giờ hắn chỉ là Vũ Vương lục trọng, thế nhưng cũng có thể cảm nhận được rõ ràng hai người vừa mới tới là Vũ Tôn.
Đoan Mộc Hồng chí cảm nhận được mấy người Lục Kinh Vân, Niếp Phong, Bạch Toa Toa, Hoàng Tĩnh Ngọc đều có thể cảm giác được. Người có tu vi Tôn cấp tới đây, ngay cả cơ hội chạy trốn bọn họ cũng không có. Vương cấp và Tôn cấp, kém quá xa.
Huống chi hiện tại ngoài hai cường giả Tôn cấp ra còn có tầm chục Vương cấp cùng với mấy người có tu vi Suất cấp. Trong chục Vương cấp kia có vài Vương cấp cao trọng.
- Là người Vạn Thú Tông, dường như còn có người Khôn Dương đảo.
Ánh mắt Niếp Phong nhảy lên, nhìn mười mấy đạo thân ảnh phía trước, hàn ý trong mắt b*n r*.
- Có chút nhãn lực, không ngờ lại biết rõ thân phận của chúng ta.
Một lão giả nhíu mày, lạnh nhạt nhìn qua mấy thanh niên nam nữ trước mắt, trong mắt hiện lên sự khinh thường cùng với sát ý. Giống như nhìn con mồi nằm trên thớt, không có khả năng chạy thoát, người này nói: