Sưu.
Nhưng vào lúc này thế giới của Thái Cổ U Minh Viêm đột nhiên thoáng chấn động. Trên thân thể Lục Thiếu Du, quang mang bốn loại thộc tính mộc, thủy, hỏa, thổ biến mất lúc nào không hay. Giờ phút này chỉ còn có quang mang màu vàng không ngừng tản mát ra kim quang chói mắt. Bên trong kim quang có t cỗ khí tức bắt đầu có dấu hiệu lan tràn.
- Nhân loại, rốt cuộc ngươi tỉnh rồi sao?
Dưới cỗ khí tức này trong lòng Thái Cổ U Minh Viêm cũng run lên, lập tức kinh hỉ lên tiếng, ít nhất nhân loại này dường như đã có phản ứng.
Chỉ tiếc Lục Thiếu Du không có trả lời hắn, cũng không có dấu hiệu thức tỉnh, dường như vẫn đang chìm đắm trong trạng thái nào đó, căn bản không có cách nào tỉnh lại.
Trong Hư không bí cảnh, giờ phút này cả không gian tràn ngập kim quang, kim quang tụ tập tới tình trạng kh*ng b*. Trong kim quang, khí tức sắc bén khuếch tán, chậm rãi lan tràn ra. Lan tràn về chung quanh trong Hư không bí cảnh to lớn.
Kim quang lan tràn như vậy, trên không trung bắt đầu có biến hóa không rõ. Trên không trung dường như đang bị một cỗ quang mang màu đen bao phủ, không gian bắt đầu có dấu hiệu bị ăn mòn, giống như nhật thực vậy. Chỉ có kim quang không ngừng hội tụ trong không gian.
Thời gian bảy năm, trong bảy năm này Lục gia không có phát triển quá lớn. Lục gia thiếu đi Lục Thiếu Du, tuy rằng còn có Phi Linh môn. Thế nhưng sự phát triển của Lục gia giống như gặp phải nút thắt vô hình, trong lòng người Lục gia dường như đều có cảm giác thiếu một chút gì đó. So với trước kia có cảm giác không giống.
Những năm gần đây Lục gia phát triển, có tài nguyên chống đỡ, Lục gia mở rộng không ít. Trong gia tộc cũng xuất hiện không ít người trẻ tuổi bất phàm đi tới các sơn môn lớn, tuyệt đối có thể liều mạng với những người cùng thế hệ.