- Cũng may Lục Thiếu Du không có tự mình hỏi ngươi danh ngạch, nếu không ta đoán, nếu như Lục Thiếu Du tự mình tới hỏi ngươi, đòi năm mươi danh ngạch không chừng ngươi sẽ đồng ý.
Lam Thập Tam tiếp tục cười khổ nói.
- Vậy thì nếu như Lục Thiếu Du tìm người đòi thì sao?
Tử Yên quay đầu nói với Lam Thập Tam.
- Chuyện này...
Ánh mắt Lam Thập Tam nhảy lên, trên khuôn mặt tuấn lãng hiện lên nụ cười nói:
- Ta sẽ đổ lên người của ngươi, dù sao cũng là ngươi làm chủ. Nếu như bên trên có người trách tội mà nói, ta cũng không có liên quan.
- Yên tâm đi, Phó các chủ không nói gì, vậy thì bên trên càng không nói gì.
Tử Yên cười nói.
- Lục Thiếu Du không biết thế nào rồi, nếu như lúc này có mặt không biết đã là cấp độ gì.
Lam Thập Tam nói.
- Yên tâm đi, nói không chừng khi chúng ta từ Thiên Địa tháp đi ra, Lục Thiếu Du đã đi ra rồi. Có lẽ còn mang tới cho chúng ta rung động càng lớn.
Trong mắt Tử Yên b*n r* tinh quang.
- Ta cũng hy vọng.
Ánh mắt Lam Thập Tam chớp động, nhìn qua hơn hai trăm thân ảnh dưới quảng trường, nói:
- Ngươi nói lần này bên trong những người kia liệu có ai có thể đột phá thành Đế hay không?
- Chuyện này cũng không biết được, theo quan sát của ta. Có năm người có hy vọng nhất.
Tử Yên nói.
- Ồ, ta có chút tò mò rồi.
Lam Thập Tam hiếu kỳ nhìn Tử Yên rồi hỏi:
- Dương Quá, Lục Tâm Đồng, Nguyên Nhược Lan, Lăng Thanh Tuyệt, Lăng Thanh Tuyền.
Tử Yên nhíu mày, nói:
- Chỉ sợ sẽ có người không muốn thành Đế cũng không nhất định.
- Thiên Địa tháp mở ra, tất cả mọi người tiến vào bên trong, ba năm sau sẽ tự động bị đẩy ra bên ngoài. Hy vọng các người đều có thành tích tốt.
Ngay khi Tử Yên vừa mới dứt lời, một thanh âm hùng hậu giống như tiếng chuông lớn truyền ra.