à a di, bọn họ đều đối với ta rất tốt.
Lục Kinh Vân nói.
- Thật sao?
Thiếu nữ áo xanh nhìn Lục Kinh Vân, không biết đang suy nghĩ cái gì.
- Ngươi có thể đi. Ta có thể thả ngươi, còn nữa, ngươi tu luyện Âm Dương Linh Vũ Quyết, ta thấy nhất định ngươi có chút quan hệ với sư phụ ta, đáng tiếc hiện tại sư phụ ta bị nhốt trong Hư không bí cảnh. Đợi sau khi sư phụ ta đi ra, ta sẽ hỏi người một câu. Ngươi về cũng hỏi mẫu thân ngươi đi, nói không chừng có thể hỏi ra thứ gì đó.
Ánh mắt Lục Kinh Vân khẽ đảo, nói với thiếu nữ áo xanh.
- Nực cười, ngươi có bản lĩnh làm gì được ta sao?
Thiếu nữ áo xanh cắn bờ môi đỏ mọng nói.
- Ít nhất ngươi cũng không làm gì được ta, huống chi hiện tại ta chỉ cần hô một tiếng, trong Phi Linh môn hiện tại ít nhất cũng có vài trăm người có thể đánh chết ngươi.
Lục Kinh Vân nói.
- Ta không sợ chết, ngươi đừng uy h**p ta.
Thiếu nữ áo xanh nói.
Khóe miệng Lục Kinh Vân mỉm cười nói:
- Ngươi không sợ chết, thế nhưng mẫu thân ngươi lại đang chờ ngươi trở về. Ngươi chết, mẫu thân ngươi phải làm sao bây giờ, mẫu thân ngươi sẽ lẻ loi một mình a.
Nói tới mẫu thân, ánh mắt thiếu nữ áo xanh lập tức biến hóa, đây tuyệt đối là uy h**p đổi với nàng.
Lục Kinh Vân nở nụ cười thỏa mãn, lập tức nói:
- Nhớ kỹ, ta thả ngươi, ngươi thiếu ta một cái mạng.
- Ta sẽ không cảm kích ngươi, ai bảo ngươi là đồ đệ của Lục Thiếu Du.
Thiếu nữ áo xanh nhìn Lục Kinh Vân nói.
- Ta chưa từng nghĩ tới việc ngươi sẽ cảm kích ta. Ít nhất ta không muốn giết ngươi mà thôi.
Lục Kinh Vân nói.
Một lát sau, ngoài Phi Linh môn, trên một ngọn núi cao ngất, thiếu nữ áo xanh quay đầu lại nhìn thiếu niên tuổi tác không kém mình bao nhiêu, ánh mắt biến hóa: