- Ý tứ của Vân tông chủ ta hiểu rõ. Chúng ta sẽ cân nhắc thật kỹ.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói.
Phi Linh môn, trong một đình viện tinh xảo, lúc này thiếu nữ áo xanh bị cấm chế, hai mắt khép hờ, qunah thân có quang mang nhàn nhạt quanh quẩn.
Két.
Cửa phòng bị đẩy ra, Lục Kinh Vân đi vào phòng, nhẹ nhàng đi tới bên người thiếu nữ áo xanh, quang mang màu xanh ảm đạm trên người thiếu nữ áo xanh đột nhiên bị thu liễm không thấy.
- Ngươi tên là gì? Sao lại nửa đường ngăn cản ta? Chẳng lẽ ngươi nhận ra sư phụ ta?
Lục Kinh Vân nhẹ nhàng đứng bên người thiếu nữ áo xanh, nhìn qua thiếu nữ áo xanh này trong lúc vô hình khiến cho hắn có một loại cảm giác thân thiết, giống như cảm giác giữa hắn và Bối Nhi vậy.
Thiếu nữ áo xanh hoàn toàn không trả lời, hai mắt mở ra, nhìn Lục Kih Vân lại không thèm để ý tới.
- Ta có thể nói chuyện, ngươi lại không nói lời nào, ta cũng không biết ép ngươi thế nào. Chỉ có thể phế tu vi của ngươi. Sau đó giam ngươi ở trong Phi Linh môn.
Lục Kinh Vân nói xong, chân khí trong tay tràn ra, một đạo chưởng ấn đánh về phía bụng thiếu nữ áo xanh, nói:
- Ngàn vạn lần không nên hoài nghi ta, nếu như ngươi còn không nói ta sẽ phá đan điền của ngươi.
- Ngươi còn không có bổn sự này.
Lúc này thiếu nữ áo xanh lập tức chém ra một tay, nhanh như thiểm điện đánh về phía Lục Kinh Vân. Cấm chế do Mộ Dung Lan Lan bố trí trên người nàng không ngờ lại bị phá bỏ.
- Ồ?
Lục Kinh Vân lập tức kinh ngạc, thân ảnh lui về phía sau, chưởng ấn đánh về phía trước, chưởng ấn va chạm với thiếu nữ áo xanh, trong nháy mắt hung hăng va chạm vào nhau.
- Âm Dương Linh Vũ Quyết.
Cơ hồ hai người cùng một lúc quát một tiếng, trên lòng bàn tay, một vòng xoáy bằng chân khí tuôn ra, lập tức đụng thẳng vào nhau.