- Sư muội, muội nhận ra tiểu nha đầu này sao? Vũ giả toàn hệ, Linh Vũ song tu, tuổi còn nhỏ đã có tu vi như vậy, chắc hẳn không phải là đệ tử của người bình thường.
Thủy Nguyệt nói.
- Nghĩ không ra, thế nhưng nha đầu này nhìn rất quen mắt.
Trong lúc nhất thời Mộ Dung Lan Lan cũng không nhớ ra nổi.
- Lan Lan a di, a di dao nàng ta cho con được không? Con muốn biết rốt cuộc nàng ta là ai.
Lục Kinh Vân nhìn thiếu nữ áo xanh, lập tức ngẩng đầu nói với Mộ Dung Lan Lan.
Mộ Dung Lan Lan do dự một chút, lại nói với Lục Kinh Vân:
- Được rồi, nhưng con phải cẩn thận một chút, thực lực của nha đầu này không dưới con.
- Con biết rồi, ba vị a di có muốn trở về Phi Linh môn hay không? Con đang muốn trở về Phi Linh môn.
Lục Kinh Vân nói, hắn cũng biết mấy ngày hôm nay người của tất cả các sơn môn lớn đều ở lại Phi Linh môn.
- Đương nhiên, chúng ta cùng trở về.
Mộ Dung Lan Lan mỉm cười, phất tay, sau lưng xuất hiện một đầu yêu thú khổng lồ, nàng cùng với Kính Hoa, Thủy Nguyệt tới đây là muốn ở cùng với nhi tử nhiều một chút. Thế nhưng không ngờ lại gặp phải cảnh này.
Mọi người nhảy lên yêu thú phi hành, Lục Kinh Vân đem thiếu nữ áo xanh bị cấm chế lên lưng yêu thú phi hành, sau đó bốn người cùng quay về.
Trong thế giới của Thái Cổ U Minh Viêm, hỏa diễm màu xanh da trời dường như càng ngày càng yếu. Trái lại dưới đao mang màu vàng, quang mang bốn loại thuộc tính của Lục Thiếu Du vây quanh một cỗ qunag mang màu vàng, cỗ quang mang màu vàng này càng ngày càng sáng.
- Thuộc tính mới, nhân loại này không ngờ lại có thể lĩnh ngộ thuộc tính mới.
Thái Cổ U Minh Viêm kinh ngạc, dưới cỗ khí tức sắc bén, lạnh lẽo này khiến cho hắn bị ảnh hưởng, không có cách nào khôi phục, liên tiếp bị tiêu hao, khiến cho hắn hiện tại rất là nghẹn khuất, thế nhưng lại bất lực.