Dứt lời, trong mắt Lục Kinh Vân đột nhiên có tinh quang tràn ra, bàn tay khẽ chộp về phía trước một trảo, không gian trước mặt lập tức bị vặn vẹo. Trong lúc mơ hồ giống như nổ tung.
Vận dụng lực lượng không gian, chính là biểu tượng của Vũ Suất. Mà không chế lực lượng không gian là biểu tượng của Vũ Vương. Lúc này Lục Kinh Vân không thể nghi ngờ đang chứng minh mình đã là Vương cấp. Cùng lúc, khí tức Vũ Vương nhất trọng phô thiên cái địa tuôn ra.
Dưới cỗ uy áp mạnh mẽ này, toàn thân thanh niên của Vân Dương Tông run rẩy, chân khí trong cơ thể giống như đình trệ.
- Vương cấp, làm sao có thể, tại sao có thể là Vũ Vương?
Suất cấp cùng với Vương cấp hơn kém nhau quá lớn, chính là một cái hào cực rộng. Thanh niên Vân Dương Tông kia lúc này làm sao còn có dũng khí động thủ, đã bắt đầu khiếp sợ, ngây ra như phỗng.
- Trời ạ, Vũ Vương, thiếu niên này là Vũ Vương.
- Vừa rồi tuyên bố gọi hắn là gì, đúng rồi, Lục Kinh Vân. Chính là Lục Kinh Vân, mới mười bốn tuổi a, tại sao lại có thể là Vương cấp, ta có nhìn nhầm không?
Trong nháy mắt đám người vây xem chung quanh kinh hãi, im lặng, tất cả cường giả của các sơn môn lớn lúc này cũng khiếp sợ, khiếp sợ tuyệt đối. Cả đám nghẹn họng nhìn trân trối về phía Lục Kinh Vân.
Trong Thiên Vân đảo, tam nữ Mộ Dung Lan Lan, Kính Hoa, Thủy Nguyệt nhìn nhau, ánh mắt ngây dại.
Xì xào.
Sau một hồi yên lặng, đám người vây xem phía ngoài nuốt nước miếng, ánh mắt kinh hãi liên tục quét qua người Lục Kinh Vân.
- b**n th**, lại là một kẻ b**n th**.
Lạc Kiến Hồng nghẹn họng nhìn trân trối, con mắt dường như muốn rớt ra khỏi hốc mắt vậy.
- Hảo tiểu tử, lúc trước Lục Thiếu Du đoạt được vị trí quán quân của thập đại cường giả trẻ tuổi mới là Vũ Vương nhất trọng mà thôi. Tiểu tử này so với sư phụ của hắn còn b**n th** hơn.