Trong mắt Gia Cát Tử Vân hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nhìn nhi tử của mình, nói:
- Tất cả cũng phải trách con, nếu như ban đầu không phải con nhất quyết đi Phi Linh môn, lại sơ ý chủ quan, gấp gáp như vậy, tại sao có thể rơi vào kết cục như hiện tại được chứ.
- Tiện nữ âm độc kia, con nhất định phải giết nàng ta. Tiện nữ kia hại con rơi vào bước đường này, con nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng.
Gia Cát Tử Vân rít gào không thôi.
- Gần đây con đừng gây chuyện, Phi Linh môn xưa đâu bằng nay. Lan Lăng sơn trang và cả Thiên Địa minh chúng ta đều chịu áp chế. Cũng khó có thể trêu vào Đế Đạo minh.
Gia Cát Tây Phong thì thào nói:
- Cũng may Lục Thiếu Du rốt cuộc cũng chết, coi như là trừ bỏ tai họa.
- Con mặc kệ Lục Thiếu Du kia, con chỉ muốn chữa cho tốt. Con không muốn tiếp tục như vậy.
Gia Cát Tử Vân rít gào nói.
Trong không gian nóng bỏng, bốn mùa đều nóng bỏng vô cùng. So với ngày hè chói chang ở bên ngoài còn nóng bỏng hơn nhiều.
Trong một đình viện, hai người Chu Loan, Chu Thần Nhu đứng đó, hai người đều là hạng người tuyệt mỹ, khiến cho người ta động dung.
- Không ngờ Dương Quá lại có thể ở lại trong thánh địa Niết Bàn Dục Hỏa nhiều năm như vậy, đây là kỳ tích. Ở trong thánh địa Niết Bàn Dục Hỏa của chúng ta, thời gian ở bên trong càng dài càng khó mà chịu được. Thời gian dài nhất của ta cũng chỉ có mười năm mà thôi.
Chu Loan nói.
- Thật sự khiến cho người ta khó mà tin được. Dương Quá này dù sao chỉ là nhân loại, thánh địa Niết Bàn Dục Hỏa không phải bình thường. Không biết hắn ta làm gì ở bên trong.
Chu Thần Nhu khẽ cười cười, tuy rằng là cười khổ, thế nhưng dáng vẻ động lòng người kia lại khiến cho người ta động dung.
- Nhân loại này coi như có duyên với Chu Tước Hoàng tộc chúng ta. Có tiền bói nói cứ để cho hắn ở trong đó. Ta cũng hiếu kỳ, không biết nhân loại này rốt cuộc sẽ nhận được chỗ tốt gì bên trong.