Rống.
Ngao.
Vào đêm, trên trời cao hiện lên những vì sao le lói, vầng trăng lên cao. Cả sơn mạch được ánh trăng nhàn nhạt bao phủ, giống như được phủ thêm một tầng lụa mỏng, ngẫu nhiên có thanh âm yêu thú truyền đến.
- Ah...
Trong một thạch thất, từng tiếng kêu thảm thiết truyền ra, dường như đang nhận loại đau đớn kịch liệt gì đó.
Trong thạch thất lớn mấy thước này, trong một cái ao nước tràn ngập máu tươi, toàn thân Lam Linh bị ngâm trong ao nước, hai tay bị một cái khóa sắt ngăm đen xuyên qua lòng bàn tay buộc vào trong thạch thất.
Tí tách.
Khóa sắt xuyên qua lòng bàn tay, trên đôi tay mềm mại của Lam Linh lúc này tràn ngập máu tươi, trong lúc mơ hồ có vết sẹo, khóa sắt kia giống như đã dung nhập vào trong lòng bàn tay của nàng, như chứng minh thời gian nàng bị tra tấn đã lâu.
Trong cái ao tràn ngập máu tươi, lúc này Lam Linh vô cùng chật vật, tóc dính đầy máu tươi, hai mắt vô thần. Thân thể gầy gò như củi, sớm mất đi vẻ tao nhã, toàn thân trừ đầu với cánh tay đều ngâm ở trong cái ao kia.
- Ah...
Thỉnh thoảng Lam Linh kêu lên tiếng kêu thảm thiết, giống như đang chịu đựng thống khổ kinh người, trong cái ao tràn ngập máu tươi kia dường như có sự thống khổ kinh người.
- Nghịch đồ, sớm biết như vậy thì lúc trước sao ngươi lại làm vậy?
Trong thạch thất, một đại hán thân thể tục tằn trầm giọng nói, mái tóc dài màu đen tung bay, nhìn qua Lam Linh trong cái ao tràn ngập máu tươi, hai hàng lông mày nhíu lại.
- Sư phụ, con không hối hận.
Khuôn mặt gầy gò của Lam Linh ngẩng lên, mắt nhìn thân ảnh phía trước, hơi thở có chút mỏng manh.
- Nghịch đồ, ngươi có biết vì ngươi mà Vạn Thú Tông ta chịu bao nhiêu tổn thất hay không?
Ánh mắt Doãn Ngạc run run, trong mắt hiện lên sự tức giận. Vạn Thú Tông tổn thất tới mức cực kỳ lớn. Mà tất cả chuyện này đều vì Lục Thiếu Du, mà Lam Linh phản tông cũng khiến cho Vạn Thú Tông chịu tổn thất cực lớn.