Ngày càng nhiều cường giả của Thiên Địa minh bị đánh chết. Sĩ khí của Thiên Địa minh đại giảm, sức chống cự cũng yếu đi nhiều, thực lực càng ngày càng yếu.
Trái lại sĩ khí của Đế Đạo minh càng ngày càng mạnh, cường giả so với số lượng cường giả Thiên Địa minh lúc này càng nhiều, đệ tử Thiên Địa minh đã bắt đầu bối rối.
- Trốn, chạy mau.
Trong đám người rốt cuộc có người hét lớn, muốn trốn.
- Trốn, chạy mau.
Có người thứ nhất sẽ có người thứ hai, huống chi ngay cả minh chủ cũng hạ lệnh thối lui. Lập tức cả một mảng lớn người chạy trốn. Phía hải vực xa xa, vô số ánh mắt nhìn vào trong không gian bên này, trong ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi, đại chiến mấy vạn người, vạn năm qua chưa từng có việc lớn như vậy.
...
Trong thế giới của Thái Cổ U Minh Viêm, hỏa diễm màu xanh da trời vẫn còn đang tiếp tục cuồn cuộn. Thế nhưng dưới quang mang của kim đao màu vàng không thể làm nên chuyện gì.
Lúc này Lục Thiếu Du hoàn toàn chìm đắm trong trạng thái lĩnh ngộ. Kim quang quanh thân lan tràn. Trong thế giới của Thái Cổ U Minh Viêm không biết từ nơi nào, năng lượng thuộc tính kim vô hình nhanh chóng hội tụ tới.
Lĩnh ngộ thuộc tính kim, đem thuộc tính kim lĩnh ngộ tới đại thành. Đây vẫn luôn là mộng tưởng của Lục Thiếu Du. Lục Thiếu Du tự biết đi theo con đường của tiền nhân rất khó có thể siêu thoát, thoát khỏi con đường tiền nhân mà tìm được phương hướng mới. Chỉ có thể đi một con đường mới, có lẽ có thể đi thông tới phương hướng và một cấp độ khác.
Lĩnh ngộ thuộc tính kim tới đại thành, đặt chân vào hàng ngũ Nhân Hoàng tộc, đây cũng là mộng tưởng của Lục Thiếu Du.
- Nhân loại đáng chết, vô sỉ, có bản lĩnh thì đi ra cho ta.
Trong không gian tràn ngập dung nham nóng bỏng cùng với hỏa diễm màu xanh da trời, Thái Cổ U Minh Viêm liên tục rít gào. Hắn cũng không thể làm gì khác hơn, trốn ở trong quang mang quỷ dị của bảo vật kia, hắn không có biện pháp nào khác, hắn rất kiêng kỵ khí tức trên bảo vật kia.