- Nhị sư tỷ, tỷ cũng lui xuống đi
Niếp Phong nhìn Hoàng Tĩnh Ngọc nói.
- Tại sao ta phải lui ra? Ta biết rõ những năm này ngươi nhường chức vị Nhị sư tỷ cho ta, mà ngay cả đối mặt với Đại sư huynh ngươi cũng không dùng toàn lực. Thế nhưng nếu như thực sự động thủ ta tuyệt đối không kém ngươi bao nhiêu.
Hoàng Tĩnh Dao nhìn Niếp Phong nói.
- Trong những đệ tử thân truyền của Phi Linh môn có lẽ không chỉ lưu lại một ít người như vậy, đây là đại cục.
Niếp Phong nhìn Hoàng Tĩnh Ngọc, những năm gần đây, đây là lần đầu tiên hắn dám nhìn thẳng như vậy.
- Cũng chỉ có những lời này thôi sao?
Hoàng Tĩnh Ngọc nhìn Niếp Phong, hàm răng khẽ cắn cặp đôi đỏ mọng.
- Nếu như lần này ta chết, ta sợ về sau sẽ không còn cơ hội nói cho tỷ biết.
Niếp Phong ngẩng đầu, không biết lấy dũng khí từ đâu, nhìn Hoàng Tĩnh Ngọc nói:
- Ta thích tỷ, từ lần thứ nhất nhìn thấy tỷ ta đã thích tỷ. Chỉ là khi đó ta căn bản không xứng với tỷ, hiện tại cũng thế.
Nghe vậy mọi người trên quảng trường lập tức nhìn qua Niếp Phong, ánh mắt có chút kỳ quái, Niếp Phong này nhìn qua có chút đần độn, thế nhưng lại giống như sư phụ hắn.
- Được rồi, ta sẽ lùi xuống.
Hoàng Tĩnh Ngọc nhìn Niếp PHong, đôi mắt xinh đẹp nhìn một lát, sau đó khẽ nói:
- Thế nhưng ngươi nhất định phải còn sống, ta không muốn ngươi chết.
Hoàng Tĩnh Ngọc nói xong, trên khuôn mặt tuyệt mỹ đỏ ửng, thẹn thùng quay người vội vàng lui xuống.
- Ha ha, Tam sư đệ, đệ không thể chết nha.
Đoan Mộc Hồng Chí vỗ bả vai Niếp Phong cười ha hả.
- Đại sư huynh, chúng ta nhất định sẽ không chết.
Niếp Phong nhìn bóng lưng Hoàng Tĩnh Ngọc, trong mắt hiện lên sự vui vẻ.
Ô Ô.
Không gian lờ mờ rung động, trong không gian đen kịt khiến cho lòng người rung động, một cỗ huyết sắc không ngừng lan tràn ra trong không gian, thanh âm quỷ khóc thần sầu vang vọng không gian. Lập tức hội tụ thành những vật dữ tợn giống như lệ quỷ tràn ngập, bao phủ không gian.