Hỏa diễm bị đánh xơ xác trong không gian tạo thành dấu vết gợn sóng huyền ảo trong không gian, không gian lập tức khôi phục lại như cũ. Nhìn cảnh này, ánh mắt Dương Quá bắt đầu biến hóa.
- Ồ?
Trong mắt Dương Quá hiện lên vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm vào không gian trước mắt. Hai con mắt bất động thật lâu, dường như đang dò xét thứ gì đò, dần dần không ngờ lại đắm chìm trong đó.
Trong Thiên Kiếm môn, từng dãy núi uốn lượn phập phồng, mênh mông, lúc này đã là cuối thu, trong núi không ngừng có lá vàng rơi xuống.
Hoàng hôn, mây mù mờ ảo, ánh nắng chiều chiếu rọi xuống mặt đất. Trong núi, một ngọn núi hơn ngàn thước hiện lên, một khối đá đứng thẳng, xuyên thẳng sườn núi. Lúc này dưới ánh nắng chiều chiếu rọi nhìn như một đầu cự long ngẩng đầu, khí thế phi phàm.
Trên khối đá, ánh nắng chiều bao phủ xuống, một thân ảnh mặc váy tím động lòng người đứng đó, mái tóc đen như mực sau lưng tung bay, ngũ quan tinh mỹ như ngọc. Mắt ngọc mày ngài, bộ váy màu tím bao phủ thân thể mềm mại, đường cong linh lung, nhìn qua có thêm một phần thanh nhã. Mà hai hàng lông mày mơ hồ mang theo khí tức lạnh lùng, người này chính là Nguyên Nhược Lan.
- Nhược Lan sư tỷ, người Thiên Địa minh đều đến rồi.
Một nữ tử lưng đeo trường kiếm màu trắng, tuổi chừng hơn hai mươi, chân khí lan tràn ra, sau mấy lần lách mình, thân thể mềm mại, uyển chuyển nhẹ nhàng đi tới khối đá. Đây chính là Hạ Liên, người nổi bật trong đám người trẻ tuổi hiện tại của Thiên Kiếm môn.
- Quả nhiên đã tới.
Nguyên Nhược Lan ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn lên ánh nắng chiều trên không trung, đôi mắt xinh đẹp xuất hiện chấn động.
- Sư tỷ, trưởng lão trong tộc mời tỷ xuống dưới.
Hạ Liên cung kính đứng trước người Nguyên Nhược Lan, da thịt trắng nõn như ngọc, trên người mặc một bộ váy dài màu xanh, dáng vẻ thướt tha mềm mại, đường cong lung linh, tuyệt đối là mỹ nhân. Thân là nhân vật phong vân trẻ tuổi của Thiên Kiếm môn, trên đại lục nàng cũng có chút danh khí, người theo đuổi cũng vô số.