Chỉ riêng bản thân Huyết Linh Mẫu Đơn chính là Đế giả, cũng đã đủ kh*ng b*.
- Cái gì? Ngươi muốn khống chế ta? Điều đó không có khả năng, ta tuyệt đối sẽ không để cho một nhân loại khống chế mình.
Huyết Linh Mẫu Đơn lập tức cự tuyệt, bố trí linh hồn ấn ký trong linh hồn bổn nguyên của nàng, đến lúc đó nàng sẽ bị người ta chế trụ. Đây là điều nàng tuyệt đối không thể đáp ứng. Huống chi đối phương chỉ là một nhân loại nhỏ bé còn chưa đạt tới Đế giả mà thôi.
- Không đồng ý sao? Ta cũng không gấp.
Tiểu hồn anh nói.
- Nhân loại, bằng không như vậy được không. Chuyện lúc trước ngươi làm tổn thương ta ta sẽ xóa bỏ. Ta cam đoan sau này sẽ không đối phó với ngươi nữa. Ngươi thả ta ra ngoài được không?
Huyết Linh Mẫu Đơn nói với Lục Thiếu Du.
- Lúc đầu ta làm tổn thương ngươi cũng là do ngươi tự mình tìm lấy, lại còn nói sau này không tìm ta tính sổ?
Tiểu hồn anh nói:
- Ngươi chỉ có hai con đường, một là sống hai là chết. Tự mình nghĩ đi.
- Nhân loại vô sỉ, giảo hoạt gian trá.
Huyết Linh Mẫu Đơn mắng to.
- Thế nhưng ngươi cũng muốn tiến vào, cũng là do ngươi muốn đối phó với ta.
Tiểu hồn anh nói.
- Ngươi...
Huyết Linh Mẫu Đơn nói không nên lời, ở trong bản thể cực lớn, huyết sát chi khí đã bị thôn phệ khá nhiều. Khí tức kh*ng b* bao phủ bản thể nàng, trong lúc vô hình khiến cho nàng không có cách nào nhúc nhích. Bản thể khổng lồ này giống như sắp bị đao mang cắn nuốt.
- Ah...
Huyết Linh Mẫu Đơn kêu lên một tiếng thảm thiết, nàng có thể cảm giác được bản thân mình không có cách nào chèo chống được, đao mang kia quả thực đáng sợ.
Lục Thiếu Du cũng đang khẩn trương chờ đợi. Không biết Huyết Linh Mẫu Đơn này có thỏa hiệp hay không. Nếu như không có cách nào thỏa hiệp thì hắn cũng chỉ có thể nhịn đau để kim đao màu vàng diệt nó. Dù sao để nó ở trong đầu cũng không phải là chuyện an toàn.