Ánh mắt Lục Thiếu Du lóe lên, lúc này có thể xuất hiện trong không gian này chỉ sợ cũng chỉ có thể là bản thể của Thiên hỏa. Thiên hỏa chính là linh vật trời sinh, sau khi tới Đế giả có thể hóa thành hình dáng nhân loại. Lục Thiếu Du suy đoán, nam tử này có lẽ chính là hình dáng nhân loại của Thiên hỏa.
- Đúng vậy, ngươi có thể gọi ta là U Minh.
Nam tử này nhìn qua Lục Thiếu Du, trên khuôn mặt nở nụ cười vui vẻ.
- U Minh.
Ánh mắt Nam thúc nhảy lên, dường như nhớ tới cái gì đó, ánh mắt lập tức trở nên kinh hãi, nói:
- Chẳng lẽ ngươi chính là Thái Cổ U Minh Viêm?
- Ồ? Không biết bao nhiêu năm qua không ngờ lại có người có thể nhớ tới sự tồn tại của ta. Quả thực khó mà có được. Lát nữa ta sẽ phá lệ để cho ngươi chết thống khoái một chút.
Nam tử nhìn qua Nam thúc, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười.
- Thái Cổ U Minh Viêm.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn qua nghĩa phụ Nam thúc, đối với Thái Cổ U Minh Viêm này hắn cũng không quá rõ ràng, cũng không biết lai lịch của nó, nghe lời nói của Nam thúc dường như Nam thúc biết được một tít.
Nam thúc nhìn nam tử áo lam, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía Lục Thiếu Du, đôi mắt đen nhánh mà thanh thúy chớp động, nói:
- Thái Cổ U Minh Viêm đồn rằng ở trước Thái cổ đã tồn tại. Thậm chí khi Thái Cổ U Minh Viêm xuất hiện còn chưa có một nhân loại nào trên đời này.
- Đúng vậy, ngươi nói có chỗ đúng cũng có chỗ sai, thời điểm ta xuất hiện trên đời này vẫn chưa có nhân loại nào xuất hiện, thậm chí cả thú tộc cũng không có. Nhân loại, Thú tộc các ngươi về sau mới có, trước mặt linh vật trời sinh chúng ta đều vô cùng nhỏ bé.
Nam tử áo lam dường như không tính động thủ ngay lập tức, mà giống như một người ngây ngốc đã lâu không có ai nói chuyện cho nên lúc này muốn nói nhiều thêm vài lời, trên khuôn mặt luôn treo nụ cười.