Cùng Kỳ Tôn giả cười ha hả, thế nhưng trong lòng lại sợ hãi, bội phục vị sư điệt này không thôi. Thác Bạt Hoàng tộc cũng dám chà đạp, Thập đại Hoàng tộc cũng dám uy h**p, đây không phải là chuyện người bình thường dám làm.
Ngao.
Thôn Thiên Cùng Kỳ xoay quanh, dường như sắp rời đi.
- Hiên Viên gia tộc ta đáp ứng.
Hiên Viên Triệt nhìn bóng lưng Lục Thiếu Du đang rời đi, không thể không đáp ứng.
Thái Công Tĩnh Nhiễm nhíu mày, nói:
- Thái Công gia tộc ta cũng không có vấn đề.
- Được rồi, cứ như vậy đi...
Nhìn thấy Lục Thiếu Du định rời đi, các đại gia tộc nhao nhao mở miệng, đều miễn cưỡng dĩ đồng ý. Linh Vũ giới cùng với Thiên Địa các không nói gì, thế nhưng tương đương với việc đồng ý.
- Tiểu tử này thật là hung ác.
Lam Thập Tam nói.
Lục Thiếu Du xoay người lại, mỉm cười nhìn mọi người, nói:
- Nếu như tất cả mọi người đồng ý thì dễ xử lý rồi. Kỳ thật ngay từ đầu đâu cần phiền phức như vậy.
Lục Thiếu Du nói xong lạnh nhạt nhìn về phía Thác Bạt gia tộc.
Sưu Sưu.
Từng đạo ánh mắt nhìn về phía người Thác Bạt gia. Trong mắt mang theo một cỗ oán khí, nếu như không phải người Thác Bạt gia không có đầu óc trêu vào Lục Thiếu Du này thì cũng sẽ không bị Lục Thiếu Du thừa cơ, xảo trá uy h**p một phen. Lúc này sự bất mãn trong lòng mọi người đều trút vào trên người của Thác Bạt gia tộc.
Người của Thác Bạt gia tộc ủy khuất, thế nhưng lúc này lại vô cùng trung thực đứng đó, bọn họ không dám nghi ngờ Lục Thiếu Du dám giết bọn họ.
- Chư vị, địa đồ này làm như thế nào?
Lục Thiếu Du mặc kệ người của Thác Bạt gia tộc, Thác Bạt Hoàng tộc đã sớm ghi hận lên trên đầu hắn. Trong lòng Lục Thiếu Du hiểu rõ, sau chuyện này sợ rằng Thác Bạt Hoàng tộc sẽ hận hắn thấu xương. Lục Thiếu Du dám làm như vậy là bởi vì lệnh cấm kia trên đại lục, dù sao dưới Đế giả hắn cũng không sợ bất luận kẻ nào.