Biển mây trong hư không phía trước vô biên vô hạn, bao la không thấy tận cùng, tâm thần Lục Thiếu Du phóng ra cũng không có cách nào dò xét ra.
Một ngày sau đó trong biển mây bao la khôn cùng, thi thoảng có đỉnh núi ngẫu nhiên hiện lên trong biển mây. Loại đỉnh núi này cơ hồ giống nhau như dúc, ở trong biển mây không nhìn ra biến hóa gì, không có ngôi sao, vô biên vô hạn đều là sương trắng bao phủ.
- Thiếu Du, con có cảm giác chúng ta lạc đường hay không? Loại địa phương như thế này khắp nơi đều giống nhau, dễ dàng mất phương hướng.
Sự đáng sợ trong Hư Không Bí Cảnh Cùng Kỳ Tôn giả cũng đã sớm nghe nói qua, trong mắt cũng có chút bận tâm.
Trong tâm thần dò xét của Lục Thiếu Du cũng không có phát hiện quá nhiều, dưới tâm thần dò xét, trong biên mây này cũng không có tác dụng quá lớn, ngược lại trên đường đi cũng không gặp phải nguy hiểm gì.
- Ồ?
Lúc này Lục Thiếu Du cảm giác được địa đồ cổ trong ngực chấn động, hắn lập tức móc ra địa đồ. Chỉ thấy lúc này địa đồ giống như ban đầu khi tiến vào trong Hư Không Bí Cảnh, có quang mang lập lòe đang lan tràn ra.
Lục Thiếu Du nghiên cứu địa đồ trong tay một hồi, quang mang bên trái địa đồ ngày càng thịnh.
- Sư thúc, hẳn là đi bên trái.
Lục Thiếu Du suy tư một lát rồi nói với Cùng Kỳ Tôn giả.
- Đi bên trái.
Cùng Kỳ Tôn giả lập tức phân phó Thôn Thiên Cùng Kỳ, mắt nhìn địa đồ trong tay Lục Thiếu Du hỏi:
- Thiếu Du, địa đồ này của con thực sự đạt được từ trong nhẫn trữ vật của Huyền Thiên Yêu Tôn hay sao?
- Vâng.
Lục Thiếu Du gật đầu, vài ngày trước hắn đã đem lai lịch của địa đồ nói với Cùng Kỳ Tôn giả.
- Vậy thì chắc có lẽ không sai. Nói không chừng ở phía trước chúng ta còn nhận được cơ duyên lớn nhất.
Cùng Kỳ Tôn giả nghiêm mặt nói, đạo quang trụ bằng năng lượng kia khiến cho hắn tới lúc này vẫn rung động, không thể tiêu tán trong lòng.