Sưu Sưu.
Tất cả người Thiên Kiếm môn lập tức quay người chật vật giống như chó nhà có tang chạy đi.
Nguyên Nhược Lan nhìn Lục Thiếu Du, đôi mắt xinh đẹp chớp động, dường như muốn nói gì đó, lúc này nàng mới phát hiện ra hai người không giống như mấy ngày trước đó, chuyện này chỉ là hồi ức của nàng, rốt cuộc không thể tiếp diễn.
Không nói gì nữa, trong mắt mang theo sự cô đơn, bộ váy tím trên người Nguyên Nhược Lan tung bay, thân ảnh nhanh chóng theo đám người Thiên Kiếm môn rời đi.
Nhìn qua người Thiên Kiếm môn rời đi, Cùng Kỳ Tôn giả nhíu mày, dường như nhìn thấy quan hệ vi diệu giữa Nguyên Nhược Lan và Lục Thiếu Du, hắn cũng không hỏi nhiều về việc này, chỉ kinh ngạc hỏi Lục Thiếu Du:
- Thiếu Du, con không phải đang ở trong Thanh Long Hoàng tộc sao? Sao lại tới Hư Không Bí Cảnh?
- Ngũ sư thúc, con cùng tộc nhân Thanh Long Hoàng Tộc tới đây.
Lục Thiếu Du lập tức đem chuyện tới đây mơ hồ nói ra một lần, từ trong miệng Cùng Kỳ Tôn giả Lục Thiếu Du cũng biết được lần này Thánh Linh giáo cũng chỉ có một mình Cùng Kỳ Tôn giả mang theo không ít cường giả tiến tới. Mà Khổng Tước Tôn giả thì ở lại Thánh Linh giáo trấn thủ.
Thời gian này cường giả Thánh Linh giáo đã thu hoạch không ít thứ dưới mặt đất, kể cả trường kiếm của Thiên Kiếm môn lưu lại cũng bị thu lại, giao cho Lục Thiếu Du.
- Các ngươi giữ lại đi.
Lục Thiếu Du nói với đệ tử Thánh Linh giáo, những thu hoạch này Lục Thiếu Du cũng không có hứng thú, ngược lại chỉ cầm thanh kiếm rộng bản màu vàng của Cổ Kiếm Phong.
- Thiếu Du, trên đường đi con có thu hoạch gì không?
Cùng Kỳ Tôn giả hỏi Lục Thiếu Du, hắn biết rõ vận khí của Lục Thiếu Du luôn không tệ.
- Có chút thu hoạch, Ngũ sư thúc thì sao?
Lục Thiếu Du khẽ cười hỏi.