Phanh.
Hai cỗ năng lượng va chạm, thanh âm trầm thấp vang vọng, từng vết nứt đen kịt trong không gian lóe lên rồi biến mất, thân thể Lục Thiếu Du và Huyết Linh Mẫu Đơn đồng thời bị đẩy lui.
Sưu...
Ngay lúc này trong tay trái của Lục Thiếu Du, một đạo Thiên Linh Diệt Hồn chỉ mang theo linh hồn chấn động kinh người đánh vào trong mi tâm của Nguyen Nhược Lan. Vừa vặn đánh vào ấn ký Huyết Linh Mẫu Đơn tà dị kia.
- Ah.
Một tiếng hét thảm từ trong miệng Nguyên Nhược Lan truyền ra, ở trong mi tâm của Nguyên Nhược Lan, bí văn tà dị giống như Huyết Linh Mẫu Đơn bắt đầu lắc lư giống như muốn rạn nứt, còn ở trong mi tâm của Nguyên Nhược Lan bắt đầu có một cỗ ma khí màu tím nổi lên.
- Nhân loại đáng chết, phá hỏng chuyện tốt của ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Thanh âm thanh thúy vang lên, ở trong mi tâm của Nguyên Nhược Lan, ấn ký Huyết Linh Mẫu Đơn b*n r*, hóa thành một đạo lưu quang huyết sắc lập tức chui vào trong thạch bích rồi biến mất không thấy.
Sưu Sưu...
Huyết Linh Mẫu Đơn vừa mới thoát khỏi thân thể, mái tóc Nguyên Nhược Lan bay múa, toàn thân tràn ngập ma khí cùng với vô số hư ảnh trường kiếm. Ma khí trong cơ thể chui ra, rồi theo đó là một thanh trường kiếm mang theo tiếng sấm nổ xuất hiện, lập tức đuổi theo Huyết Linh Mẫu Đơn. Nhìn thấy Huyết Linh Mẫu Đơn chui vào trong thạch bích biến mất khôn thấy, trường kiếm tức thì xoay quanh trên không gian.
Phụt.
Nguyên Nhược Lan phun ra một ngụm máu tươi, khí ức uể oải không thôi. Ánh mắt đỏ rực trở lại bình thường, cánh tay khẽ phất một cái thu hồi trường kiếm màu tím vào trong cơ thể.
- Nguyên cô nương, cô nương không sao chứ?
Lục Thiếu Du lập tức tiến lên hỏi.
- Ah...
Nhìn thấy Lục Thiếu Du Nguyên Nhược Lan lại kêu to một tiếng, nàng lập tức phát hiện ra bản thân mình l** th* trước mặt Lục Thiếu Du, không có một mảnh vải che thân nào.