- Khanh Khách...
Tiếng cười thanh thúy động lòng người vang lên, nói:
- Ta không cần phải đoạt xá, thân thể nhân loại như các ngươi làm sao có thể thích hợp với sinh linh trời sinh như chúng ta? Không những thế còn hạn chế sự tiến bộ của chúng ta. Ta chỉ cần thân thể thích hợp chịu tải thân thể ta rời khỏi không gian quỷ dị này mà thôi.
- Ngươi muốn rời khỏi có thể nghĩ biện pháp khác, cần gì phải động tới bằng hữu của ta?
Lục Thiếu Du trầm giọng nói.
- Ta cũng không biết bao nhiêu năm rồi, thử qua vô số hoa nô cũng không có người thích hợp chịu tải thân thể ta, chỉ có nữ hài này có thân thể thích hợp, ma khí trên người nàng cực kỳ tương tự với chúng ta. Ngươi cảm thấy ta sẽ bỏ qua sao?
Nguyên Nhược Lan nhàn nhạt nói.
- Ta thề, coi như ngươi có thể thành công, ta cũng sẽ đánh ngươi thành mây khói.
Trong đôi mắt đen láy của Lục Thiếu Du tràn ngập hàn ý lạnh lẽo.
- Thực lực của ngươi tuy rằng rất mạnh, thế nhưng chỉ tiếc ở trước mặt ta còn chưa đủ.
Huyết Linh Mẫu Đơn nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Ta từ trong linh hồn của nữ hài này biết được dường như trong lòng nó ưa thích ngươi. Nhân loại các ngươi hẳn gọi cái này là cảm tình đúng không. Ta cũng nhìn ra ngươi rất lo lắng cho nàng.
Ánh mắt Lục Thiếu Du biến ảo, cũng không biết Huyết Linh Mẫu Đơn này nói là thật hay giả.
- Nhân loại, hay là ngươi đi đi. Bằng không khi đợi thân thể nàng chịu tải được ta, ngươi nhất định sẽ chết.
Huyết Linh Mẫu Đơn nói với Lục Thiếu Du, thanh âm thanh thúy động lòng người giống như có man lực rót vào trong đầu Lục Thiếu Du khiến cho linh hồn Lục Thiếu Du theo đó run rẩy.
- Nếu như ngươi không thả nàng, ta tình nguyện giết nàng, đến lúc đó ngươi cũng không có cách nào ra ngoài.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng, trong mắt có một cỗ sát ý lan tràn. Nếu như Nguyên Nhược Lan chịu tải Huyết Linh Mẫu Đơn này ra ngoài, sợ rằng cách cái chết cũng không xa, nếu đã như vậy không bằng một đao chém đứt.