- Ah..
Cùng một lúc ở trong cung điện cực lớn bằng đá kia có một đạo thanh âm dường như bị thương vang lên.
- Nguyên Nhược Lan.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, sợ rằng Nguyên Nhược Lan ở bên trong, thân ảnh như thiểm điện lập tức phóng thẳng vào bên trong.
Cung điện lớn bằng đá kia cũng không biết tạo ra như thế nào, bên trong tràn ngập sát khí huyết sát khiến cho linh hồn rung động, khiến cho người ta cực kỳ không thoải mái.
Ở trong đại điện bằng đá, thân ảnh Lục Thiếu Du lóe lên rồi xuất hiện bên trong. Ở trong đại điện này lúc này Nguyên Nhược Lan bị không ít dây mây màu đỏ bao phủ, ở trong dây mây màu đỏ có máu tươi chảy ra, cực kỳ quỷ dị.
Nguyên Nhược Lan đang nhắm chặt hai mắt, toàn thân lan tràn ra một cỗ ma khí, đang ngăn cản khí tức huyết sát xâm lấn, thế nhưng xem ra cũng không thoát khỏi khống chế.
- Nguyên cô nương.
Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, xem ra Nguyên Nhược Lan bị khống chế cho nên đối với thanh âm của Lục Thiếu Du không có một chút phản ứng nào.
Ngao.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, ánh mắt nhìn vào đám dây mây màu đỏ chằng chịt đang bao phủ thân thể Nguyên Nhược Lan. Chân khí rót vào, Huyết Lục ngâm lên một tiếng, Lục Thiếu Du muốn chặt đứt những dây mây màu đỏ kia.
Sưu Sưu.Trong nháy mắt này những dây mây màu đỏ rậm rạp trên người Huyết Linh mẫu đơn biến mất không thấy gì nữa, mà ở trên mi tâm Nguyên Nhược Lan có một bí văn quỷ dị đang lan tràn ra quang mang huyết sắc, hình dáng giống như Huyết Linh mẫu đơn.
Cùng một lúc hai mắt của Nguyên Nhược Lan mở ra, ánh mắt vốn sáng ngời lúc này lại tràn ngập huyết sắc quang mang, khí chất trên người đã hoàn toàn bất đồng, ma khí trên người lúc này dường như đang bị áp chế ngắn ngủi.
- Nhân loại, ngươi rời khỏi đây ta có thể tha cho ngươi một mạng, bằng không ta nhất định sẽ biến ngươi thành hoa nô của ta, cho ngươi sống không bằng chết.