Dưới từng tiếng kêu thảm, thủ ấn trong tay Lục Thiếu Du biến hóa. Năm Linh Tôn ở trong thâm uyên đều bị Lục Thiếu Du thôn phệ sạch sẽ thành thây khô. Thây khô dưới linh hỏa trong tay Lục Thiếu Du lập tức hóa thành tro tàn.
Liên thục thôn phệ năm Linh Tôn, chuyện này đối với Lục Thiếu Du mà nói còn xa không đủ đột phá, chỉ là như muối bỏ biển mà thôi.
Lúc này Đại hồn anh vẫn còn đang tiếp tục thôn phệ tàn hồn Thiên Thứu điêu thượng cổ. Lục Thiếu Du phỏng đoán còn cần không ít thời gian. Nhìn cấm chế do bản thân bố trí trên vực sâu, Lục Thiếu Du tự tin coi như Chuẩn Đế cũng sẽ bị đánh lừa, về phần Đế giả, dường như trong này cũng không có.
Ánh mắt biến ảo, Tử Lôi Huyền Đỉnh xuất hiện trong lòng bàn tay, quang mang lóe lên, thân ảnh Lục Thiếu Du lóe lên tiến vào trong Tử Lôi Huyền Đỉnh.
Ở trong Tử Lôi Huyền Đỉnh tại một thạch thất lúc này có một đạo thân ảnh chừng ba mươi tuổi đang khoanh chân ngồi, ăn mặc giống như thư sinh, khuôn mặt cực kỳ tuấn lãng. Đây chính là Bách Biến Tôn giả bị trọng thương khi trước. Chỉ là lúc này hắn đã khôi phục tới tình trạng cực kỳ kh*ng b*. Trong thời gian ngắn ngủi không tới một tháng không ngờ lại khôi phục được ba bốn thành. Nếu như đổi lại là người khác sợ rằng muốn khôi phục tới mức này không có thời gian nửa năm tuyệt đối không làm được.
Sưu.
Gợn sóng trong không gian lóe lên, lần nữa Lục Thiếu Du xuất hiện trong thạch thất, thân ảnh hiện lên trước người Bách Biến Tôn giả.
- Lục Thiếu Du.
Nhìn thấy thân ảnh Lục Thiếu Du, Bách Biến Tôn giả biến sắc, đứng dậy muốn công kích.
- Tốt nhất ngươi nên thành thật một chút thì tốt hơn, coi như lúc ngươi toàn thịnh ta lật tay cũng có thể tiêu diệt ngươi.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nhìn Bách Biến Tôn giả, tâm thần dò xét, người này không ngờ có thể khôi phục nhanh như vậy khiến cho Lục Thiếu Du phải sợ hãi thán phục. Có lẽ chuyện này có liên quan cực lớn tới thể chất đặc thù kia.