Lục Thiếu Du gật đầu, Bạch Linh không phải tộc nhân Thanh Long Hoàng tộc, đi cùng với hắn còn thuận tiện hơn một chút.
- Lão đại, vậy thì huynh nên cẩn thận một chút, chúng ta thi xem ai có thu hoạch nhiều hơn.
Tiểu Long nói, hắn cũng không nhiều lời mà lập tức cùng người Thanh Long Hoàng tộc thả người rời khỏi.
- Chúng ta đi chỗ nào?
Nhìn Tiểu Long và người của Thanh Long Hoàng tộc rời khỏi, Bạch Linh đi tới bên người Lục Thiếu Du rồi nói.
- Bên nào cũng như nhau.
Lục Thiếu Du dò xét một chút, dù sao hắn cũng không quen nơi này, trước tiên cứ vào rồi nói sau.
Sưu Sưu.
Thân ảnh hai người hóa thành hai đạo lưu quang trắng xanh biến mất giữa không trung. Mà sau khi hai người biến mất không lâu, trên một ngọn núi cách đó không xa, đám người Tử Yên, Lam Thập Tam, Tử Đồng của Thiên Địa các lập tức đáp xuống.
- Chúng ta đã chậm trễ không ít thời gian, có thể đạt được cơ duyên do tiền bối lưu lại hay không thì phải xem cơ duyên của hai ngươi. Hy vọng các ngươi có thể thu được.
Tử Đồng trưởng lão nói với Tử Yên và Lam Thập Tam. Đoàn người này cũng không có dừng lại mà lập tức biến mất tại chỗ.
- Hy vọng có thể đạt được cơ duyên ở trong Hư Không Bí Cảnh, nơi này thật không đơn giản.
Trong một sườn núi bị mây mù bao phủ, Lăng Thanh Tuyệt nhìn bốn phía rồi nói:
- Phụ thân có nói trong này có không ít truyền thừa của Đế giả thượng cổ, đồng thời cũng có bảo vật, so với bên ngoài còn tốt hơn nhiều. Chỗ tốt bên trong này cực lớn.
- Cái này phải xem cơ duyên, tất cả mọi chuyện phải cẩn thận.
Lăng Thanh Tuyền khẽ nói, mắt nhìn theo một đạo thân ảnh biến mất trên không trung, ánh mắt lén biến đổi.
Sưu Sưu...
Ngay sau đó từng đạo thân ảnh tiến vào trong Hư Không Bí Cảnh. Không bao lâu sau bên ngoài Hư Không Bí Cảnh lại có từng đạo lưu quang bắn tới. Nhìn Hư Không Bí Cảnh cực lớn trên không trung, từng đạo thân ảnh này chỉ đình trệ một lát rồi lập tức hóa thành lưu quang tiến vào trong Hư Không Bí Cảnh, cũng không có dừng lại.