Lục Thiếu Du lạnh lùng quát một tiếng, trường bào màu xanh trên người bỗng nhiên chấn động. Một đạo quang trụ màu xanh b*n r* mang theo một cỗ linh hồn công kích bàng bạc, nhanh như thiểm điện đánh vào trên lồng ngực của Thác Bạt Đỉnh.
Giờ phút này rõ ràng Thác Bạt Đỉnh có thể nhìn thấy công kích đang đánh tới thế nhưng thân thể ở trong không gian quỷ dị này lại không thể dãy dụa. Không gian này giống như một cái lao ngục cực lớn không cho phép hắn đào thoát. Đến thời điểm này hắn mới biết được tu vi thực lực của Lục Thiếu Du rốt cuộc đã đạt tới tình trạng kh*ng b* mà ngay cả bản thân hắn cũng không có cách nào rung chuyển. Một cỗ khí tức khiến tim đập nhanh lan tràn trong lòng hắn.
Phanh.
Thanh âm trầm thấp bạo liệt vang vọng, dưới vô số ánh mắt, một đạo quyền ấn của Lục Thiếu Du đánh vào trên ngực của Thác Bạt Đỉnh.
Phụt.
Thác Bạt đỉnh không có một chút sức chống cự nào, miệng phun ra một ngụm máu tươi. Thân thể cùng lúc từ trên không trung bắn ngược xuống phía dưới, hung hăng rơi vào trong hải vực mênh mông cuồn cuộn kia.
Ầm ầm.
Kình khí bàng bạc khuếch tán, hải vực cuồn cuộn giống như nổ tung, một cơn sóng cực lớn bắn lên trên không trung.
- Thật mạnh.
Cùng một lúc cơ hồ tất cả mọi người đều rung động. Đại trưởng lão Thác Bạt Đỉnh của Thác Bạt gia tộc, một cường giả một chân bước ra khỏi Tôn cấp, Chuẩn Đế bên ngoài cho dù gặp phải hắn cũng không thể chiếm được một chút tiện nghi nào. Không ngờ chỉ một chiêu đã bị Lục Thiếu Du thu thập, không có một chút sức hoàn thủ nào, loại rung động này khiến cho mọi người đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh.
Đám người Độc Cô Phàm Vân, Thái Công Tố, Công Tôn Kiền Nhũng nghẹn họng nhìn trân trối, ánh mắt không thể tin nổi. Thực lực của bọn họ tuyệt đối không kém Thác Bạt Đỉnh bao nhiêu, cao thấp cũng chỉ rất nhỏ, Thác Bạt Đỉnh ngay cả một chiêu cũng không chống lại được, bọn họ thì không cần phải nói.