- Lão đại, huynh không cần phải trở về nữa, chỉ cần đi cùng đệ tiến về Hư Không Bí Cảnh là được. Ở trong Hư Không Bí Cảnh vô biên vô hạn, còn không ai có thể đi tới cuối cùng, quan trọng nhất chính là ở trong đó khắp nơi đều là hư không. Tiến vào trong đó giống như bản thân tiến vào trong một mê cung cực lướn. Không có địa đồ căn bản không dám xâm nhập vào. Huynh đi theo đệ có lẽ nguy hiểm sẽ nhỏ hơn một chút. Chúng ta ở cùng một chỗ cũng không sợ nguy hiểm gì.
Tiểu Long nói với Lục Thiếu Du, chuyện gì Tiểu Long cũng không gạt lão đại, mà trên người Lục Thiếu Du còn có một phần địa đồ Tiểu Long cũng còn chưa biết.
- Cũng tốt.
Lục Thiếu Du gật đầu, chuyện địa đồ Lục Thiếu Du cũng đã biết. Ở trong Hư Không Bí Cảnh đối với người Thiên Địa minh Lục Thiếu Du không đặt vào trong mắt, bất quá đối với sự nguy hiểm của bản thân trong Hư Không Bí Cảnh Lục Thiếu Du không thể không để ý. Từ trước tới nay Lục Thiếu Du cũng không phải là người tự đại.
- Hai nha đầu các ngươi cũng có thể cùng nhau đi tới, ta đoán Bắc Cung gia tộc và Độc Cô gia tộc các ngươi cũng đã xuất phát. Đến Hư Không Bí Cảnh tự nhiên sẽ gặp được.
Huyền Hạo nói với Độc Cô Cảnh Văn và Bắc Cung Vô Song, thân phận nhị nữ hắn cũng đã sớm biết được.
- Thời gian không còn sớm nữa. Các ngươi có thể xuất phát, đoán chừng Hư Không Bí Cảnh sắp mở ra. Ở trong đó họa phúc tương phùng, tất cả mọi chuyện phải cẩn thận.
Huyền Hạo dặn dò mọi người.
- Phụ thân, người nhanh dùng Tụ Yêu Đế linh đan đi, chờ sau khi con từ Hư Không Bí Cảnh trở về nói không chừng người đã khôi phục.
Tiểu Long nói với Huyền Hạo.
- Được.
Huyền Hạo khẽ gật đầu.
Từ trong miệng Tiểu Long Lục Thiếu Du cũng biết được đại ca Dương Quá đã thuận lợi tiến vào trong thánh địa của Chu Tước Hoàng tộc, hắn cũng thở phào một hơi. Chỉ tiếc là lần này đại ca Dương Quá và Lục Tâm Đồng không có cơ duyên tiến vào Hư Không Bí Cảnh, Lục Thiếu Du có chút tiếc nuối.