- Sư phụ bớt giận, có lẽ trước kia chúng ta không nên đáp ứng Lan Lăng sơn trang, Hóa Vũ tông gia nhập Thiên Địa minh.
Hồng Vân do dự một chút nhì về phía Doãn Ngạc nói:
- Sư phụ, dùng quan hệ hiện tại của sư tỷ và Lục Thiếu Du, không bằng chúng ta xóa tan hiềm khích lúc trước với Lục Thiếu Du, có lẽ đây cũng là cơ hội tốt.
- Hồng Vân, con nhớ lại cho ta. Lục Thiếu Du đánh chết Thao Ưng lão tổ và Đế Thú lão tổ, thù này làm sao có thể xóa bỏ? Con có nghĩ cũng đừng nghĩ, có nghe rõ không?
Doãn Ngạc hằm hằm nhìn Hồng Vân nói.
- Sư phụ, con biết rồi.
Hồng Vân gật đầu, trong mắt có chút bất đắc dĩ.
- Đúng rồi, chuyện Lam gia xử lý thế nào rồi?
Doãn Ngạc hỏi.
Hồng Vân nhíu mày nói:
- Sư phụ, con vì chuyện này cho nên mới tới đây. Tất cả người có quan hệ với Lam gia đã sớm lặng lẽ biến mất không thấy. Chúng ta thu được tin tức người của Lam gia có khả năng đã đi tới Cổ Vực. Trước đó Lam gia cũng đã lặng lẽ di chuyển.
- Vô sỉ, tiện đồ Lam Linh kia nhất định đã có dự mưu. Đuổi theo cho ta, nhất định phải chặn người Lam gia ở giữa đường.
Doãn Ngạc giận dữ nói, dứt lời, cũng không biết là do tức giận công tâm hay không mà đột nhiên phụt một cái phun ra một ngụm máu tươi.
- Sư phụ.
Hồng Vân biến sắc, lập tức đi tới bên người sư phụ.
- Ta không sao, con nhanh đi chặn Lam gia lại cho ta.
Doãn Ngạc lớn tiếng quát, hai mắt đỏ rực.
- Sư phụ, hiện tại đuổi theo người của Lam gia đã không kịp.
Hồng Vân nói:
- Con vừa mới nhận được tin tức Đế Đạo minh đã có hành động. Lục Thiếu Du phát ra tin tức mấy trăm vạn người của Phi Linh môn đã tới Đông Hải, những sơn môn khác trong Đế Đạo minh sợ rằng cũng đang chuẩn bị đi tới Đông Hải. Sợ rằng Đế Đạo minh muốn diệt Đông Hải trước.
- Cái gì?