Nghe vậy ánh mắt Kim Xà Tôn giả không nhịn được run rẩy. Không ngờ Đế Đạo minh lại ra tay đối phó với Đông Hải trước. Kim Xà môn của hắn lại ở trên Đông Hải a. Trong lòng Kim Xà Tôn giả lập tức cảm thấy lạnh lẽo, may mắn mà hắn tới Phi Linh môn trước.
- Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Kim Xà Tôn giả gật đầu muốn cáo lui.
- Kim Xà Tôn giả.
Dường như Lục Thiếu Du còn có lời muốn nói, Kim Xà Tôn giả lập tức ngẩng đầu lên nhìn.
Lục Thiếu Du nói:
- Kim Xà Tôn giả ta rất tán thưởng ngươi.
- Đa tạ chưởng môn.
Ánh mắt Kim Xà Tôn giả chớp động, ý bảo hai người bên cạnh rồi ba người lập tức thả người rời đi. Đến Phi Linh môn ngay cả cửa cũng không dám đi vào.
Lục Thiếu Du nhìn phương hướng Kim Xà Tôn giả biến mất, khóe miệng nở nụ cười. Thân ảnh lóe lên rồi biến mất tại chỗ.
- Bảy người này hẳn cũng là siêu cấp cường giả. Cũng đã đầu hàng, vì sao chưởng môn còn giết?
Nhìn chưởng môn rời đi, mọi người còn chưa phục hồi tinh thần, Hoàng Phủ Kỳ Tùng nói nhỏ.
- Bảy người kia đều là người nhu nhược, chưởng môn há có thể thu đám người này? Huống chi giết mấy người này thì ba sơn môn Linh Kiếm môn kia sẽ là của Phi Linh môn ta.
Diệp Phi nhìn Hoàng Phủ Kỳ Tùng rồi nói.
- Thì ra là thế.
Hoàng Phủ Kỳ Tùng dường như đã hiểu được dụng ý của chưởng môn.
Diệp Mỹ nở nụ cười nói với Hoàng Phủ Kỳ Tùng:
- Hoàng Phủ đường chủ, chưởng môn làm vậy là giết gà dọa khỉ. Tuy rằng bảy người này mạnh, thế nhưng Kim Xà Tôn giả kia mạnh nhất. Mặc dù đầu hàng, thế nhưng chưởng môn vẫn giết gà dọa khỉ, dùng chút sức. Về sau Kim Xà Tôn giả kia sẽ không còn tư tâm kháng cự nữa.
- Đạo dùng người của chưởng môn hiện tại càng ngày càng lợi hại.
Hoàng Phủ Kỳ Tùng kinh ngạc, hắn thật không ngờ bên trong lại ẩn chứa nhiều chuyện như vậy.