- Lục chưởng môn, ta có thể nói chuyện riêng một chút được không?
Huyền Doanh đứng dậy, đôi mắt xinh đẹp nhìn qua Lục Thiếu Du rồi nói:
- Đương nhiên.
Lục Thiếu Du gật đầu.
Trong Phi linh môn, trên con đường bằng đá ở quảng trường, ánh trăng chiếu xuống, Huyền Doanh khẽ ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng sáng trên không trung, ánh mắt mơ màng nói:
- Lục chưởng môn, chưởng môn có muốn biết vì sao trong tộc khi trước lại phản đối Tiểu Long như vậy, mà gia gia của ta lúc đó cũng không nói thêm gì hay không?
- Nếu như công chúa muốn nói thì ta sẽ rửa tai lắng nghe.
Lục Thiếu Du chắp tay đứng, chậm rãi nói.
Huyền Doanh nhẹ nhàng bước về phía trước, đôi môi son khẽ mở, nói:
- Ước chừng hơn năm ngàn năm trước trong Huyền Vũ Hoàng tộc ta có một thanh niên trẻ tuổi bất phàm. Yêu Hoàng khí cực cao, về sau lại yêu một nữ tử ngoại tộc, lại bị trong tộc biết được cho nên bị cảnh cáo nghiêm khắc. Muốn hắn cùng với nữ tử ngoại tộc kia đoạn tuyệt quan hệ.
Lục Thiếu Du không nói chen vào, những Hoàng tộc này vì giữ gìn Hoàng khí từ huyết mạch cho nên dường như đều làm như vậy, cũng có thể hiểu được.
Huyền Doanh gật đầu, vẻ mặt hơi biến hóa, tiếp tục nói:
- Về sau người trẻ tuổi này không những không vì cảnh cáo của trong tộc mà dừng lại, ngược lại còn vì tình mà khổ sở, cho nên mới ở cùng với nữ tử ngoại tộc này một chỗ. Về sau trong tộc thật sự không có cách nào, suy nghĩ vì tộc cho nên mới nhốt người trẻ tuổi này năm trăm năm ở trong tộc. Mặc kệ như thế nào cũng không thả hắn ra. Năm trăm năm sau khi thanh niên này khôi phục tự do chuyện thứ nhất hắn làm chính là đi tìm nữ tử ngoại tộc kia.
Dứt lời, Huyền Doanh nhìn qua Lục Thiếu Du, nói:
- Lục chưởng môn, tình cảm thực sự có ma lực lớn như vậy sao?