Lục Thiếu Du một chiêu thành công, khóe môi hiện lãnh ý.
- Tiểu tử này lợi hại, các ngươi còn không liên thủ, mau chóng đánh chết hắn!
Lan Mộc quát to.
- Cùng ra tay!
Sắc mặt Thiểm Điện, Quy Nhất, Liệt Không đều ngưng trọng, nháy mắt lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du.
Ba người thầm có ăn ý, từ ba góc độ đánh tới, mà Thiểm Điện đi trước, trường kiếm chợt ra khỏi vỏ.
Tư tư…
Trường kiếm lóe lên quang mang, như điện quang lưu xuyến khắp cả thân kiếm.
- Lục Thiếu Du, hôm nay bản tôn thật không tin ngươi có thể không chết!
Trong mắt Thiểm Điện tản ra sát ý nồng đậm, bước lên một bước, thân ảnh quỷ dị xuyên qua không gian, kiếm quang đánh xuống.
Ánh mắt Lục Thiếu Du chớp lên, thời gian lực gấp ba mươi lần tràn ra.
Kiếm quang bổ ra không gian, nháy mắt đem thân ảnh Lục Thiếu Du chém thành mảnh nhỏ.
- Tàn ảnh!
Sắc mặt Thiểm Điện đại biến, hắn chỉ cảm thấy không gian ba văn chợt dao động, khi kiếm quang bổ xuống thì Lục Thiếu Du đã biến thành tàn ảnh.
Ông!
Khi thân ảnh Lục Thiếu Du lại xuất hiện, một tiếng nổ lớn, Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực chớp lên, uy lực bàng bạc xé nát không gian.
- Có thần khí phi hành cũng trốn không thoát đâu!
Quy Nhất hiện ra bên trái Lục Thiếu Du, năng lượng phong hệ hội tụ thành long quyển phong bạo khổng lồ thổi quét tới.
- Lục Thiếu Du, chết đi!
Cùng một thời gian Liệt Không xuất hiện bên phải, khí tức phong hệ lan tràn, gió giục mây vần, ngưng tụ thành một trảo ấn tối đen lớn hơn ngàn thước, xé nát không gian như ma thủ lan tràn lao ra, hướng Lục Thiếu Du chộp tới, vỡ áp hư không nứt vụn thành từng khúc.
Khóe môi Lục Thiếu Du hiện nụ cười lạnh, thể tích vũ dực mở rộng, năng lượng dao động mênh mông mãnh liệt.
- Thần Vũ Diệt Không!
Lục Thiếu Du hét lớn một tiếng, vũ dực nổ mạnh như tiếng sấm sét vang vọng khắp cả không trung.