Oanh!
Một quyền đánh ra, kình khí phá hủy không gian, hào quang tối đen bao phủ quyền ấn, tiếng nổ trầm thấp vang vọng không ngừng.
- Nhị đệ, để ta đối phó tên này!
Dương Quá hét lớn một tiếng, chân giẫm hư không, không gian trực tiếp băng vỡ, không gian ba văn phá nát thổi quét tứ tán.
Cùng một thời gian, Dương Quá khởi động Nham Thạch khải giáp, tay cầm Chấn Thiên, kiếm khí sắc bén bộc phát, khí thế vỡ áp thiên địa.
Một đạo kiếm quang xé nát không gian, hung hăng bổ thẳng vào quyền ấn của Hóa Hổ, trực tiếp va chạm lẫn nhau.
Oanh long!
Phong vân biến sắc, năng lượng phong bạo kh*ng b* như cuồng phong phát tán, dãy núi bên dưới như sơn băng địa liệt hóa thành mảnh nhỏ.
Đặng đặng!
Thân hình Dương Quá lảo đảo thối lui hơn mười bước, mà thân thể Hóa Hổ chỉ hơi lay động mà thôi.
Chấn Thiên giống như cảm giác được Dương Quá không địch lại, từ trên thân kiếm bộc phát uy áp, kim mang tung hoành, kiếm quang lướt ra, giữa không trung gió giục mây vần, thậm chí còn có tiếng sấm sét vang vọng.
- Di!
Ánh mắt nhóm chuẩn đế nhìn qua Chấn Thiên, đều cảm giác được uy áp, sắc mặt lập tức biến hóa, thanh kiếm trong tay Dương Quá tuyệt đối không phải vật tầm thường.
- Đồ khốn!
Kim Huyền nhìn thấy thiếu chủ không địch lại, quát một tiếng muốn lao qua.
- Đối thủ của ngươi là chúng ta!
Nhân Quý cùng Linh Sát cùng lắc mình ngăn cản Kim Huyền, tốc độ nhanh tới cực hạn.
- Nhìn xem ngươi rốt cục là thứ yêu thú gì!
Năng lượng thổ hệ thổi quét, cả không gian biến thành hôn ám, một đạo thủ ấn cực lớn ngưng tụ, lập tức oanh kích về phía Kim Huyền.
- Cút trở về cho ta!
Kim Huyền quát lớn, yêu nguyên thao thiên hóa thành năng lượng quang trụ kim sắc hung hăng va chạm cùng đại thủ ấn kia.
Oanh!
Tiếng sấm nổ vang, một ngọn núi khổng lồ bên dưới bị dư ba chấn vỡ.