Dưới bóng đêm, ánh trăng bao phủ Cự Giang thành.
Thân ảnh Lục Thiếu Du xuất hiện tại thạch thất trong không gian Tử Lôi Huyền Đỉnh, trên mặt đất có một thư sinh đang nằm, chưa đầy ba mươi tuổi, khuôn mặt tuấn lãng mang theo vết máu loang lổ, thần sắc tái nhợt.
Thần sắc Lục Thiếu Du nghi hoặc, Bách Biến tôn giả có thực lực yếu nhất trong những siêu cấp cường giả Thiên Địa minh, nhưng lại có thể sống sót như Hắc Linh tôn giả, mặc dù bị trọng thương nhưng vẫn tốt hơn những người tu vi tôn cấp cửu trọng hậu kỳ khác.
Lục Thiếu Du lưu lại hắn là vì cảm thấy người này không tầm thường, nghe Thanh Oản tôn giả nói qua, người này là người sáng lập Phi Hạc môn, nghe đồn hắn có thuật dịch dung lợi hại, rất khó nhìn thấy chân thân, mà chính đệ tử Phi Hạc môn cũng không biết rõ mặt thật của hắn.
Vừa rồi Lục Thiếu Du đã kiểm tra, cũng không cảm thấy có gì kỳ quái, nhưng lại làm cho hắn cực kỳ rung động.
Mặc dù linh hồn Bách Biến không quá cường hãn tới b**n th**, nhưng linh hồn lực chỉ sợ không kém linh tôn cửu trọng trung kỳ, chỉ điều này đã biết hắn bất phàm.
Mặt khác Lục Thiếu Du còn có cảm giác linh hồn người này giống như từng biến dị, cực kỳ quái dị, nhưng cụ thể thế nào hắn lại không nói ra được, tóm lại vô cùng kỳ quái.
Hơn nữa thân thể người này hẳn là cường hãn tới cực điểm, có thể chống đỡ một kích của hắn mà không chết, đây cũng là điểm quái lạ.
Nhưng sau khi kiểm tra kỹ càng thì thân thể người này lại không mạnh mẽ, cường độ thân thể còn yếu hơn linh tôn cửu trọng sơ kỳ rất nhiều, thậm chí còn kém hơn thân hình của linh tôn nhất trọng.
Lục Thiếu Du cũng không dự tính thi triển Sưu Linh thuật, bởi vì thuật này cũng có tai hại.
Mặc dù thương thế của Bách Biến rất nặng, nhưng không bị thương tổn linh hồn, Lục Thiếu Du thoáng do dự lấy ra mấy viên đan dược nhét vào miệng hắn, đan dược nhập vào thân thể, thương thế rất nhanh khôi phục, mà Lục Thiếu Du còn kinh ngạc phát hiện Bách Biến tựa hồ đang tự mình chữa trị, mặc dù không kh*ng b* và b**n th** như Bất Diệt Huyền Thể, nhưng vẫn có diệu dụng kinh người.