- Chúng ta làm như không biết đi, các chủ Địa các hạ lệnh, dù chúng ta muốn ngăn cấm cũng vô lực.
Tử Yên nói.
- Ta đi xem náo nhiệt, không biết thực lực Lục Thiếu Du tới tình trạng gì!
Lam Thập Tam có chút không nhịn được, thân ảnh chợt lóe đã biến mất trong đình viện.
- Chúng ta cũng đi xem nháo nhiệt thôi!
Nhìn thân ảnh Lam Thập Tam biến mất, khóe môi Tử Yên lộ nụ cười bất đắc dĩ, dứt lời thân ảnh cũng biến mất tại chỗ.
- Ha ha ha ha…
Lục Thiếu Du lăng không đứng thẳng, trường bào phấp phới, ngẩng đầu cười dài, quanh thân tán phát một cỗ sát khí vô hình, cả không gian hoàn toàn yên tĩnh, không khí như cô đọng lại, sát khí kh*ng b* khiến vô số ánh mắt kinh hãi nhìn qua, tiếng cười kia làm người Thiên Địa minh kinh hãi đảm chiến.
Tiếng cười sát khí đột nhiên rơi xuống, ánh mắt Lục Thiếu Du lướt qua đoàn người Thiên Địa minh, hơi lạnh thấu xương tràn ra, sát khí hàn ý như khí lãng lan tràn tập kích khắp xung quanh, quát lớn:
- Đám hỗn trướng Thiên Địa minh, nửa đường chặn giết bản tôn, còn dám hỏi bản tôn đòi người, đàm phán chó má, muốn Đế Linh Tấn Thần đan cùng thần khí, chỉ bằng đám hỗn trướng các ngươi có đủ thực lực sao, còn muốn phế tu vi bản tôn, buồn cười tới cực điểm!
Thanh âm cuồn cuộn quanh quẩn giữa không trung, rơi vào trong tay mỗi người, thực lực thấp chỉ cảm giác lòng rét lạnh, run rẩy không thôi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du lướt qua toàn trường, sát ý b*n r*, chấn kinh mọi người.
- Sát khí cùng sát ý thật khủng khiếp!
Sắc mặt các cường giả đều run rẩy lên, ánh mắt không ít thế lực nhất lưu trong Thiên Địa minh đều lóe ra, bọn hắn thật sự hối hận đã đi trêu chọc Lục Thiếu Du.
- Lục Thiếu Du, ngươi muốn làm cái gì, nơi này là Cự Giang thành, ngươi dám động thủ ở đây sao?
Thao Ưng tựa hồ không muốn ra tay trong Cự Giang thành, nhất thời quát.