- Việc này hẳn muốn nói là cuộc đàm phán hôm nay đi, ta vốn đã cảm thấy việc này có chút không đúng, cẩn thận vẫn tốt hơn, hay là chúng ta rời khỏi Cự Giang thành đi, tuy không sợ Thiên Địa minh, nhưng miễn rơi vào cạm bẫy của bọn hắn!
Độc Cô Cảnh Văn nói.
- Lam Linh, muội ở trong Vạn Thú tông có nghe được Thiên Địa minh có kế hoạch gì không?
Vân Hồng Lăng hỏi.
- Ta chỉ nghe nói có kế hoạch đàm phán, mặt khác không biết.
Lam Linh lắc đầu, gần đây trong tông hình như luôn có một số việc giấu diếm nàng.
- Nếu Thiên Địa minh thật sự có động tác gì, ta sẽ khiến bọn hắn hối hận!
Lục Tâm Đồng cắn răng nói.
- Thiếu Du, huynh thấy thế nào?
Bắc Cung Vô Song hỏi.
- Đầm rồng hang hổ cũng phải xông vào, bản thân ta muốn xem Thiên Địa minh còn có thủ đoạn gì!
Trong mắt Lục Thiếu Du chợt lóe hàn mang, nếu hắn sợ hãi cũng đã không tới Cự Giang thành.
- Chủ nhân, người các đại sơn môn đang chờ bên ngoài.
Tuyết Sư hô.
- Xuất phát!
Lục Thiếu Du phất tay, Lục Tâm Đồng, Dương Quá, Kim Huyền, Hắc Hùng, Huyết Mị cùng rời đi, trong bốn thiếu nữ cũng chỉ có Vân Hồng Lăng đi theo, dù sao nàng là người Vân Dương tông, mà Lam Linh thì không tiện lộ mặt.
- Các đại sơn môn Thiên Địa minh tới!
- Các đại sơn môn Đế Đạo minh tới!
Bỗng nhiên, ngay khi mặt trời dâng lên đỏ rực, hai thanh âm truyền khắp cả quảng trường.
Dòng người bắt đầu khởi động, trong ánh mắt chờ mong của muôn người, hai đoàn người cùng bay tới, cuối cùng đều xuất hiện trên bầu trời, đông đảo chân khí hùng hồn khuếch tán, làm cả thiên địa đều rung chuyển.
Ngay sau đó từng thân ảnh đều rơi xuống quảng trường.
Đứng ở phía trước, Lục Thiếu Du nhíu mày, ánh mắt đảo qua người Thiên Địa minh, đứng đầu chính là minh chủ Thiên Địa minh Nguyên Nhược Lan, từng đạo chân khí hùng hồn lan tràn. Lục Thiếu Du cười nhạt, nếu là lúc trước những cường giả kia chẳng khác gì ngọn núi lớn đặt trước mặt hắn không cách nào lay động, mà hiện giờ thì khác hẳn.