- Vô Song tỷ!
Lam Linh gật đầu, trên người Bắc Cung Vô Song có cỗ khí tức khiến cho nàng không thể cự tuyệt.
- A!
Đúng lúc này Lục Thiếu Du lại kêu thảm một tiếng, vừa rồi hắn kêu thảm thiết là giả vờ, nghĩ kêu to vài tiếng lại vô sư, ai biết Vân Hồng Lăng không đau lòng, càng xoay càng đau đớn.
- Tạo phản hay sao, nếu còn không buông tay, ta sẽ không khách khí với muội!
Lục Thiếu Du cúi đầu uy h**p Vân Hồng Lăng, nha đầu này càng ngày càng kêu hoành bạt hỗ.
- Ai u, còn dám mạnh miệng mắng, muội muốn xem huynh làm sao không khách khí!
Với tính tình của Vân Hồng Lăng sao lại e ngại uy h**p của Lục Thiếu Du, nhất thời căm tức càng thêm dùng sức.
- Hừ, làm phản hay sao!
Lục Thiếu Du cũng khơi dậy tính tình, hôm nay không phấn chấn phu cương, ngày tháng sau này chỉ sợ không cách nào trôi qua, nhất thời xoay người trầm xuống, vung tay ôm lấy hai chân Vân Hồng Lăng.
Vân Hồng Lăng nhất thời mất thăng bằng, thân hình liền té xuống, sắc mặt đại biến theo bản năng buông tai Lục Thiếu Du định ổn định thân hình, chân khí vừa run liền bị Lục Thiếu Du cấm chế.
Ngay lập tức thân thể Vân Hồng Lăng mềm nhũn bị Lục Thiếu Du ôm vào lòng.
- Lục Thiếu Du, huynh dám cấm chế muội, huynh muốn làm gì?
Vân Hồng Lăng hoảng sợ lớn tiếng hô.
- Còn hỏi ta muốn làm gì, hôm nay cần chấn phu cương!
Lục Thiếu Du hừ nhẹ một tiếng, bàn tay vỗ xuống.
Ba!
Một tiếng vang thanh thúy truyền ra, Vân Hồng Lăng hô to, đột nhiên miệng há hốc không hô thành tiếng, toàn thân sửng sốt, trên mông truyền tới cảm giác rát bỏng, một bên mông đã bị tê rần.
Nhìn thấy một màn này Bắc Cung Vô Song cùng Độc Cô Cảnh Văn đều mỉm cười, mà Lam Linh thì sững sờ.
- A!
Chỉ thoáng chốc Vân Hồng Lăng mới mở miệng kêu to, lớn tiếng mắng:
- Lục Thiếu Du, huynh còn dám đánh mông muội, muội sẽ không bỏ qua huynh!