Độc Cô Cảnh Văn liếc mắt nhìn Vô Ảnh kiếm tôn, nói:
- Thiên Địa minh sao, nếu sáu đại nhân hoàng tộc xuất thế, Thiên Địa minh tính cái gì, tới tuổi của các ngươi, làm người làm việc nên suy nghĩ kỹ mới tốt, sáu đại nhân hoàng tộc không ra đời, không có nghĩa là vĩnh viễn không đi ra, cũng không có nghĩa cho phép có người ở trước mặt kêu gào!
Độc Cô Cảnh Văn gằn từng tiếng, tựa hồ có một cỗ ma lực làm Vô Ảnh kiếm tôn run rẩy. Vô Ảnh cũng hiểu thật rõ ràng, thân là thần nữ Độc Cô gia tộc, lời của Độc Cô Cảnh Văn tuyệt đối không chỉ nói suông uy h**p chính mình.
- Lam Linh, ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, trở lại đây cho ta!
Duẫn Ngạc nhìn Lam Linh, ánh mắt run rẩy, hắn biết rõ nếu lần này liên hôn thất bại, Vạn Thú tông sẽ bị tổn thất lớn, uy lực cùng điều kiện đã đưa ra, sẽ khiến Vạn Thú tông phải thừa nhận đả kích không nhỏ.
- Thỉnh sư phụ thứ lỗi, hôm nay Lam Linh không thể nghe theo!
Lam Linh nhìn Duẫn Ngạc nói, một trảo của Duẫn Ngạc giúp nàng hạ quyết tâm, nàng vẫn luôn nỗ lực tiến bộ, nhưng tới lúc này nàng mới biết được mặc kệ nàng nỗ lực thế nào, nàng vẫn chỉ là quân cờ của sơn môn mà thôi, không có thực lực tuyệt đối, nàng không thể thoát khỏi vận mệnh của quân cờ, nguyên bản nàng đã chịu phận bất hạnh, nhưng hắn đã tới, hắn tự mình thừa nhận nàng là nữ nhân của hắn, điều này làm cho nàng không thể cự tuyệt.
- Hôm nay Duẫn Ngạc này tuyên bố, đem nghịch đồ phản tông Lam Linh đuổi ra khỏi tông môn, từ hôm nay trở đi Lam Linh không còn là đệ tử Vạn Thú tông, đệ tử Vạn Thú tông gặp được, mỗi người đều có thể g**t ch*t!
Duẫn Ngạc lớn tiếng quát, sóng âm quanh quẩn trên không.
Nghe vậy đệ tử Vạn Thú tông đưa mắt nhìn nhau, không ai ngờ sự tình lại biến thành như vậy.