Sưu sưu!
Trong ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, mười mấy thân ảnh từ trên lưng Hàn Băng Thiên Lang nhảy xuống lễ đài, không mang theo chút dao động, thân ảnh vừa xuất hiện uy áp lập tức buông xuống.
Vừa nhìn thấy hai người dẫn đầu, dáng vẻ lạnh lùng của Lục Thiếu Du thu liễm, hiện lên vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
- Ngươi là Hóa Vũ tông sao, ngươi dám động hắn thử xem, ta cam đoan làm cho Hóa Vũ tông biến mất trên đại lục này!
Một thân ảnh uyển chuyển xinh đẹp bước tới, đôi mắt long lanh tuyệt mỹ đầy băng sương.
Đặc biệt khí chất của nàng, trên đời này có thể so sánh cũng chỉ có Bắc Cung Vô Song.
- Nữ tử đẹp quá!
- Là nàng!
Tử Yên, Đạm Thai Tuyết Vi bọn họ đều biến hóa, tuy các nàng đều cực kỳ mỹ lệ, nhưng so sánh với Độc Cô Cảnh Văn đều cảm thấy hâm mộ trong lòng.
Liệt Thổ rùng mình, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh ứa ra, ánh mắt của nữ tử làm cho hắn kinh hãi run lên, bật thốt:
- Thần Hoàng khí, ngươi là người Độc Cô gia tộc!
- Thần nữ Độc Cô gia tộc tại đây, ai dám càn rỡ, giết không tha!
Mười mấy thân ảnh cùng quát lớn, Thần Hoàng khí thổi quét, không gian xung quanh như đông cứng lại.
- Thiếu Du, huynh còn thất thần làm gì, không thấy chúng tôi tới sao, có phải ngoài ý muốn hay không đây!
Vào lúc này một thân ảnh xinh đẹp nhảy tới trước người Lục Thiếu Du, thân mặc lục y, cổ tay áo thêu hoa văn thủy tiên, uyển chuyển lả lướt vô cùng.
- Hồng Lăng, sao hai người tới đây!
Lục Thiếu Du mỉm cười, quan sát thiếu nữ trước mắt, thật sự ngoài ý muốn, không nghĩ tới Cảnh Văn cùng Hồng Lăng đột nhiên xuất hiện.
- Chẳng lẽ không hoan nghênh chúng tôi sao!
Vân Hồng Lăng quyệt miệng, tuy dung nhan của nàng kém hơn Độc Cô Cảnh Văn cùng Bắc Cung Vô Song một ít, nhưng vẻ tuyệt mỹ thật sự khó thể so sánh.