- Lam Linh, ngươi nên biết mình đang làm gì!
Sắc mặt Duẫn Ngạc đại biến, trừng mắt quát to.
- Duẫn Ngạc, ngươi còn tư cách gì kêu gào, hiện tại nếu bản tôn muốn giết ngươi thật dễ như trở bàn tay!
Thân ảnh Lục Thiếu Du chợt lóe, tiếp theo sau xuất hiện trước người Duẫn Ngạc, Duẫn Ngạc vốn luôn đề phòng Lục Thiếu Du, lập tức thối lui.
Nhưng hắn đã quá xem trọng chính mình, ngay lúc hắn định thối lui mới phát hiện không gian đã bị phong tỏa, đồng tử hắn co rút lại, trảo ấn đã rơi lên cổ họng hắn, sau đó Lục Thiếu Du dùng một bàn tay nhấc hắn lên cao.
- Lục Thiếu Du lớn mật, ngươi muốn làm gì!
Một thanh âm vang vọng, Thao Ưng lão tổ đã lao thẳng về hướng Lục Thiếu Du, mà cường giả Vạn Thú tông cũng lao theo.
Xuy!
Thân ảnh Thao Ưng lão tổ bay ra, thủ ấn biến hóa, một đạo trảo ấn trực tiếp bao trùm về hướng Lục Thiếu Du, mục đích muốn buộc hắn buông ra Duẫn Ngạc, cả không gian đều vặn vẹo, không gian lực cường hãn nháy mắt dâng trào đổ ập về phía trước, không gian xung quanh vặn vẹo xoay tròn như bánh quai chèo lao tới trước.
- Hừ!
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng, trảo ấn vẫn bóp chặt cổ họng Duẫn Ngạc, tay trái tùy ý ngưng tụ thành trảo ấn đánh ra, xuyên thủng cả không gian, khe không gian chợt lóe, áp lực xung quanh nhất thời sút giảm.
Xuy!
Trảo ấn nháy mắt rơi lên trảo ấn của Thao Ưng, trong tích tắc va chạm lẫn nhau, khoảnh khắc phá khai trảo ấn của hắn, hung hăng rơi lên lòng bàn tay hắn.
Két!
Sắc mặt Thao Ưng lão tổ đại biến, trên lòng bàn tay chợt lóe hào quang, một đạo chân khí cương quyển chợt bao phủ, đem lực lượng công kích ngăn cản bên ngoài, chân khí cương quyển nứt nẻ, nhưng trảo ấn kia cũng bị ngăn trở bay ra.
Đặng đặng!
Thao Ưng bị đánh bay ra ngoài, tay phải dựa thế gượng lại, lập tức chật vật rơi xuống bên cạnh lễ đài, ánh mắt biến thành ngưng trọng.