Trong mắt Lam Linh hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nàng muốn mình thật xinh đẹp, nhưng không ai biết bởi vì ngày mai hắn cũng tới, ngày đại hôn, mà một màn xinh đẹp nhất của nàng chính vì muốn cho hắn chứng kiến.
…
Ngày tám tháng sáu.
Ngày hôm nay trên quảng trường Cự Giang thành một mảnh vui sướng, nơi nơi đều là màu đỏ, có không ít đệ tử Vạn Thú tông cùng Hóa Vũ tông chờ đợi trên quảng trường, người bình thường có thể vây quanh bên ngoài xem lễ, nhưng không ai dám tùy tiện đi vào bên trong, muốn vào phải là cường giả một phương hoặc là người đứng đầu thế lực mới được.
Trong mắt mọi người cuộc hôn nhân này chỉ là danh nghĩa, mục đích thực sự là vì liên hợp hai môn phái cùng nhau, như vậy thực lực của họ sẽ càng thêm cường hãn.
Nhưng người hiểu rõ nguyên nhân sau màn thì không hề nghĩ như thế.
Sáng sớm đã có rậm rạp người vây quanh quảng trường, không ít người nghe được dung mạo của tiền tông chủ Vạn Thú tông Lam Linh rất mỹ lệ nên muốn có cơ hội tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan của nàng.
Theo thời gian trôi qua, tất cả các con đường vây chật như nêm cối, thanh âm ồn ào vang vọng trời cao, phi thường náo nhiệt.
- Mau nhìn xem, cường giả Lan Lăng sơn trang đã tới!
- Cường giả Hắc Sát giáo cũng tới, còn có cường giả Khôn Dương đảo!
- Đó là cường giả các đại sơn môn Thiên Địa minh, thực lực thật sự không kém!
- Nghe nói lần này có không ít cường giả tôn cấp đâu, đều có lực lượng dời non lấp bể!
- Nếu có một ngày chúng ta có được thực lực như vậy thật quá tốt, tới lúc đó có thể tung hoành đại lục!
Trong đám người lúc này có không ít đệ tử Vạn Thú tông cùng Hóa Vũ tông đi mở đường, theo sau không ít thân ảnh đi tới, ước chừng có bảy tám trăm người, lập tức gây xôn xao cả quảng trường.