- Ta nhận được tin tức tin cậy, Công Tôn Xuân Thu đã bị Linh Vũ chiến tôn Lục Thiếu Du đánh chết bên trong Tử Vong thâm uyên!
- Khó trách, bất quá Lam Linh dù sao cũng là tông chủ Vạn Thú tông, theo đạo lý mà nói Công Tôn Xuân Thu đã chết, Vạn Thú tông tuyệt đối có thể từ hôn, vì sao còn muốn thành hôn với người đã chết?
- Ta xem nếu không phải vì cảm tình giữa Lam Linh cùng Công Tôn Xuân Thu đã tới cực hạn, nguyện ý vì hắn làm quả phụ cả đời, thì là trong chuyện này còn có bí ẩn khác, chúng ta không biết mà thôi!
- Chúng ta không xen vào, nhưng lại có náo nhiệt xem, Lam Linh thành hôn với Công Tôn Xuân Thu, toàn bộ thế lực của Đế Đạo minh cùng Thiên Địa minh lại tới đây đàm phán, đây chính là náo nhiệt.
- Toàn bộ danh môn đại phái trên đại lục hội tụ, đừng nói là Cự Giang thành, cho dù là toàn bộ đại lục cũng không có vài lần nhiệt náo tới như thế!
Bên trong một không gian, núi non trùng điệp, dãy núi tương liên, không gian mở mang, từng ngọn núi dựng đứng tận trời, uy vũ khí thế như khí nuốt sơn hà, khí tức cuồn cuộn lan tràn làm lòng người run rẩy.
Lúc này là chạng vạng, cả dãy núi bao phủ trong ánh nắng chiều, đã bắt đầu mờ tối.
Vào lúc này một tiếng địch thanh thúy du dương truyền ra, hấp dẫn chim chóc xoay quanh tìm đến, tiếng địch xuyên vân phá không, quanh quẩn trong thiên địa, du dương liên miên như mê hoặc hồn người.
Tử Yên đứng trên núi, khoác cẩm bào màu tím, tử bào theo gió bay múa buộc sát thân hình uyển chuyển của nàng, gợi lên đường cong hoàn mỹ hấp dẫn.
Thật lâu sau tiếng địch như si như oán mới yên tĩnh trở lại, nhưng loài chim xoay quanh còn chưa rời đi, vẫn như đang say mê trong tiếng địch của nàng.
Ánh mắt Tử Yên khẽ động, nhẹ nhàng v**t v* con chim nhỏ trên vai, cười nói: