Vân Tiếu Thiên cùng hai trưởng lão đều trợn tròn mắt, lời của Lục Thiếu Du khiến cho họ không biết nói gì, gặp qua vô lại, nhưng chưa từng thấy qua kẻ vô lại tới như vậy, ý tứ của hắn là đôi chối việc này hoàn toàn, đồng thời còn uy h**p ngược lại Vân Dương tông, uy h**p cả Dư gia lẫn Hùng gia.
Mà bọn họ đều là người có uy tín danh dự, nếu việc này thật sự bị truyền ra, chỉ sợ dọa người tuyệt đối không phải Phi Linh môn, mà là Vân Dương tông, là Hùng gia, mà xấu hổ nhất lại là Dư gia, nếu bị Phi Linh môn tuyên cáo thiên hạ, tới lúc đó còn đòi trả người cho Dư gia, xem như mất mặt tới mười tám đời tổ tông Dư gia.
- Tiểu tử này quả nhiên đang đào hố a!
Vân Tiếu Thiên bất đắc dĩ, lúc này hắn mới hiểu được Lục Thiếu Du nói quanh co một trận nguyên lai là vì đào ra cái hố lớn cho mọi người nhảy vào, không ai nhảy ra được, gặp phải kẻ vô lại như Lục Thiếu Du lại có thể làm gì được hắn.
Sắc mặt Dư trưởng lão tái mét, thậm chí là xanh trắng, rõ ràng tức giận lại không thể nói ra, vốn đang muốn tìm Lục Thiếu Du đòi công đạo, nhưng lượn một vòng lớn lại rơi vào trong hố to của Lục Thiếu Du, nói là sẽ có công đạo khiến cho hắn cũng không thể phản bác, nhưng công đạo kiểu như vậy đánh chết hắn cũng không dám nhận, nếu hắn nhận, mười tám đời tổ tông Dư gia đều sẽ tức giận nhảy ra khỏi phần mộ tới tìm hắn tính sổ.
- Chư vị cảm thấy thế nào, tiểu tử Hoàng Bác Nhiên cả gan làm loạn, ca ca ta cũng đã phạt, mà việc an bài cho Hùng Giai Giai, ca ca cũng đã sắp xếp xong xuôi, sau khi sinh nhi đồng giao cho Phi Linh môn nuôi dưỡng, tuyệt đối không đòi hỏi nửa đồng tiền phí nuôi dưỡng của Phi Linh môn, các ngươi yên tâm đi, tới lúc đó Phi Linh môn nhất định khua chiêng gõ trống thông tri toàn bộ người trong thiên hạ biết chúng ta sẽ đưa người trả về cho chư vị!