Trung niên đứng bên cạnh Dư Nan An nhìn thấy có Lục Thiếu Du, khẩu khí nói chuyện tốt hơn không ít.
- Vậy sao?
Lục Thiếu Du nhướng mày, quay đầu lại nhìn Hoàng Bác Nhiên cùng Hùng Giai Giai, lại hỏi:
- Vị sư muội này, ngươi bị Hoàng Bác Nhiên lừa gạt?
- Lục sư huynh, xin thành toàn chúng tôi, ta không phải bị Bác Nhiên lừa gạt, ta cùng Bác Nhiên thật tình yêu nhau, chỉ bị gia tộc luôn quấy nhiễu, ta bị người giam giữ, thật vất vả mới chạy thoát ra ngoài!
Hùng Giai Giai nhất thời quỳ trước mặt Lục Thiếu Du khẩn cầu.
- Mau đứng lên, người đã mang thai không nên tùy tiện quỳ xuống!
Một cỗ chân khí vô hình nâng Hùng Giai Giai đứng lên, Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn người Vân Dương tông nói:
- Các ngươi cũng nghe được, đệ tử Phi Linh môn cũng không có lừa gạt sư muội Vân Dương tông a!
- Lục chưởng môn có điều không biết, Hùng Giai Giai có hôn ước với sư điệt Dư Nan An của ta từ lâu, hôn ước còn chưa giải quyết, nếu không phải nể tình Hoàng Bác Nhiên là đệ tử Phi Linh môn, chúng tôi đã không chờ tới hôm nay!
Trung niên nói.
Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ chuyển, việc này đích xác là Phi Linh môn có chút đuối lý, nhưng nam nữ h**n **, không thể nói là ai hại ai, ánh mắt hắn thoáng chớp động, lướt qua mọi người, nói:
- Chuyện này là thế nào ta tạm thời còn chưa rõ, như vậy đi, các ngươi về trước, chờ ta hỏi rõ ràng ngày mai nói sau!
- Không được, Hùng Giai Giai nhất định phải cùng ta trở về, cho ta một lời công đạo!
Dư Nan An vẫn luôn cố gắng nhẫn nại, vị hôn thê bị người đoạt, còn làm lớn bụng, hắn đã biến thành trò cười cho cả Vân Dương tông, nếu không phải hắn đánh không thắng Hoàng Bác Nhiên, hắn đã sớm giết tên kia!
Mà Vân Dương tông lại băn khoăn Phi Linh môn, luôn không dám ra tay với Hoàng Bác Nhiên, ngay cả gia gia hắn cũng dặn dò, nói thế nào cũng không được ra tay với Hoàng Bác Nhiên, điều này làm cho hắn vô cùng uất ức lẫn phẫn nộ.