- Kinh Vân!
Bối nhi thu liễm thân hình còn lại chưa đầy nửa thước, sưu một tiếng xoay quanh trên vai Lục Kinh Vân, chân khí lại có vẻ giống như trình tự ngũ giai.
Nhìn Bối nhi làm Lục Thiếu Du không khỏi nhớ tới tiểu Long, đã nhiều năm không gặp, không biết tiểu Long như thế nào.
Lục Thiếu Du quan sát tình huống của Nhiếp Phong cùng Đoan Mộc Hồng Chí bọn họ, mỗi người đều có tiến bộ, lập tức gọi tỉnh năm người, chỉ đạo cho họ một phen, Bảo nhi cùng Bối nhi đều cẩn thận lắng nghe, nhân loại tu luyện khác với yêu thú, nhưng mơ hồ cũng nhận được không ít ưu đãi.
Thời gian bế quan lần này đối với bọn họ mà nói xem như không ngắn, Lục Thiếu Du cũng cho họ rời khỏi Thiên Trụ giới.
- Chưởng môn, ngươi rốt cục xuất quan, ta đang định đi vào đâu!
Thiên Độc Yêu Long cùng Quỳ Long Như Hoa dáng vẻ sốt ruột, giống như có việc gì gấp gáp.
- Độc Long huynh, Như Hoa, chẳng lẽ Phi Linh môn xảy ra chuyện gì hay sao?
Sắc mặt Lục Thiếu Du khẽ động, chỉ sợ nếu là chuyện bình thường hai người cũng sẽ không vội vàng như thế.
Như Hoa nói:
- Chưởng môn, Thiên Địa minh có tin tức, Đông cung phụng, Bạch cung phụng cùng Khấu phó chưởng môn muốn chúng tôi cấp tốc đưa tới!
Như Hoa nói xong liền đưa qua một ngọc giản báo tin.
Lục Thiếu Du cầm ngọc giản, tâm thần thăm dò, tin tức truyền tới, sắc mặt biến thành nghi hoặc.
- Thiên Địa minh rốt cục muốn làm gì?
Hào quang biến mất, ánh mắt Lục Thiếu Du biến hóa.
- Chưởng môn, Đông cung phụng hỏi, chưởng môn có an bài gì không?
Thiên Độc Yêu Long hỏi.
Lục Thiếu Du thoáng trầm tư, nói:
- Độc Long huynh, Như Hoa, hai ngươi trở về nói với Đông lão cùng Oánh tỷ, không cần lo lắng việc này, ta đã biết, sẽ tự có an bài, dặn họ đề phòng Thiên Địa minh là được rồi. Các đại sơn môn trong Đế Đạo minh phỏng chừng cũng đã nhận được tin tức, lấy danh nghĩa của ta đi thông tri cho họ cẩn thận một chút.