Hoàng Bác Nhiên nói, chậm rãi đi vào Phi Linh môn, đột nhiên quay đầu lại hỏi:
- Gần đây trong sơn môn có phát sinh chuyện gì hay không?
- Hồi Hoàng sư thúc, không có chuyện gì, nhưng chưởng môn cùng phu nhân còn có đại tiểu thư, đại thiếu gia đều đã về.
Một đệ tử dáng vẻ thông minh vội trả lời.
- Chưởng môn đã trở lại sao?
Ánh mắt Hoàng Bác Nhiên chợt sáng ngời, vuốt vuốt đầu trọc của mình nói:
- Đúng rồi, ta muốn đi cầu chưởng môn, chỉ cần chưởng môn đáp ứng nhất định sẽ có biện pháp.
Hoàng hôn, khi mặt trời chiều ngã về tây, mây mù lan tràn không trung, ánh nắng hoàng hôn buông xuống phủ lên một tầng ráng màu, chiếu xuống Phi Linh sơn mạch mỹ luân mỹ hoán.
Trong đình viện sau núi, Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng, Dương Quá, Bắc Cung Vô Song, Đông Vô Mệnh, Bạch Oánh, Bạch Toa Toa đều ngồi trong sảnh.
- Chưởng môn, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?
Bạch Oánh hỏi.
- Oánh tỷ, nhìn ta với trước kia có biến hóa gì không?
Lục Thiếu Du mỉm cười nói.
- Biến hóa?
Bạch Oánh khó hiểu:
- Không có gì biến hóa, chỉ có thực lực càng lúc càng cường hãn mà thôi.
Lục Thiếu Du cười nói:
- Oánh tỷ, nếu không có gì biến hóa, vì sao trước kia khi không có người, ngươi đều gọi thẳng tên của ta, hiện tại lại gọi là chưởng môn?
- Việc này…
Bạch Oánh cùng Đông Vô Mệnh thoáng lặng người, lại cười khổ, thay đổi như vậy là vì thực lực Lục Thiếu Du ngày càng mạnh, ở trong lòng họ hiện tại thay vì chiếu cố bảo hộ cho hắn, ngược lại biến thành tôn kính hắn, cho nên xưng hô cũng thay đổi.
- Đông lão, Oánh tỷ, ta vẫn thích như trước kia thôi!
Lục Thiếu Du nhìn hai người, nói:
- Không có hai vị, sẽ không có Phi Linh môn hôm nay, ở trong lòng tiểu tử, mặc kệ là thời điểm nào, hai vị đều là trưởng bối của tiểu tử, là thân nhân, là người một nhà của tiểu tử, có vài lời chúng ta cũng không cần nói ra, hai vị đều hiểu được.