Nam thúc trầm tư, nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Bây giờ ngươi có biết có bao nhiêu Đế giả ra hay không?
- Trừ sư bá Thánh Linh lão tổ ra, dường như không còn Đế giả khác.
Lục Thiếu Du nói, người mà hắn gặp bên ngoài, còn sống trên đời cũng chỉ có sư bá Thánh Linh lão tổ là Đế giả. Nghĩa phụ tuyên bố với bên ngoài là Đế giả, thế nhưng trên thực tế chỉ là Chuẩn Đế mà thôi. Mặt khác sư phụ Chí Thánh Đại Đế của hắn cũng không còn sống trên đời.
- Đại lục đồn rằng đã trên vạn năm khong có Đế giả xuất hiện.
Nam thúc nói.
- Nghĩa phụ, chuyện này có lẽ không đúng. Sư bá Thánh Linh Lão tổ thành Đế có lẽ cũng là chuyện trong vạn năm trở lại đây.
Lục Thiếu Du suy nghĩ nói. Sư bá cùng sư phụ hẳn là người không kém nhau bao nhiêu tuổi. Cho nên sư bá thành Đế tuyệt đối không có thời gian quá dài. Đồn rằng trên đại lục đã có hơn vạn năm không có Đế giả xuất hiện có thể không đúng. Bất quá khi trước quả thực hắn đã nghe nói người khác nói như vậy.
- Chuyện đó cũng không tính là giả.
Nam thúc mỉm cười, nói:
- Nói lời này cũng chỉ nói với người bình thường mà thôi. Người bình thường thì có thể biết rõ được bao nhiêu chuyện cơ chứ. Huống chi trên vạn năm nay quả thực không có Đế giả xuất hiện.
- Nghĩa phụ nói như vậy trên đại lục này cũng không thiếu Đế giả sao?
Lục Thiếu Du kinh ngạc, trong mắt có chút ngưng trọng.
- Đế giả trên đại lục tuyệt đối có, thế nhưng cụ thể có bao nhiêu thì ta cũng không biết.
Nam thúc nói:
- Bất quá ta thu được một tin tức, Đế giả trên đại lục này đều nhận được một lệnh cấm.
- Lệnh cấm?
Lục Thiếu Du nghi hoặc hỏi:
- Không phải Đế giả đều là tồn tại mạnh nhất trên đại lục sao? Chẳng lẽ còn có lệnh cấm nào có tác dụng với bọn họ sao?